Truyện lục súc tranh công

     

Menu

Thơ mới hiện đại VNThơ cận đại VNThơ tân hình thứcCổ thi Việt NamĐường thi Việt NamCổ Thi Trung QuốcĐường thi Trung QuốcThơ xướng họaThơ các nước ngoàiKịch thơTrường thiên tuy nhiên thất lục bátTrường thiên lục bátThơ nối điêuPhúThơ chuyển thểThơ thời sựThơ trào phúngCa dao tục ngữThơ dân gian truyền tụngHát nói - Ca trùThơ song ngữThơ dịchThơ nhạc - Thơ ngâmTập thơThơ đấu tranhThơ Haiku (Hài Cú)Truyện ngắnTruyện dàiTruyện lịch sửTruyện chủ yếu trịTruyện khoa họcTruyện kiếm hiệpTruyện cổ tích - Dân gianBiên khảoKý sựTùy cây viết - cây viết kýTiểu luận - Tạp bútViết về tác giả và tác phẩmBài giới thiệuTin tứcGiải trí cuối tuầnVăn hóa ẩm thựcYouTube
Hình ảnh
*

TựaNgưuKhuyểnMãDươngKêThỉKết

"Lục súc tranh công" tức là sáu con vật nuôi trong đơn vị tranh nhau

công trạng của mình. Sáu con ấy là: Trâu, Chó, Ngựa, Dê, Gà, và Lợn. Trâu thì rằng làm nạp năng lượng vất vả, gồm công hiện ra thóc, gạo, ngô, đỗ; Chó thì rằng tất cả công coi công ty giữ trộm; ngựa chiến thì rằng tất cả công đem chủ đi tiệm về quê, đánh đông dẹp bắc; Dê thì rằng gồm công trong việc tế lễ; con gà thì rằng tất cả công gáy sáng, xem giờ;Lợn thì rằng có công trong vấn đề quan, hôn, tang, tế.

Sáu con cùng tranh luận, người sở hữu phải can thiệp vào, dàn hòa bắt đầu yên.Tác phẩm này được lưu lại hành từ rất rất lâu (trước năm 1923), đã trở thành truyện ngụ ngôn Việt NamBài này viết theo thể "nói lối" tuyệt Cổ phong (cổ thể) (thời kỳ: Cổ đại) :TựaTrời hóa sinh muôn vậtĐất dung dưỡng phần lớn loài,Giống làm sao là giống chẳng tất cả tài;Người đâu dễ không dựa vào vật.Long chức quản té thiên, dục nhật.Lân quyền tư giúp thánh, phò thần.Quy thông tuyệt thành bại, kiết hung.Phụng lảu biết thạnh suy, bĩ thái.Trong trời đất bố ngàn gắng giáiĐều xưng rằng tứ trang bị chí linh.Nhẫn cho loài lục súc hi sinh,Trời đến xuống hộ người dương thế.

Bạn đang xem: Truyện lục súc tranh công

Trâu mỏi nhọc, trâu tức khắc năn nỉ:“Một bản thân trâu ghe nỗi gian nan,Lóng canh con kê vừa bắt đầu gáy tan,Chủ đã điện thoại tư vấn thằng chăn cấp vã.Dạy rằng: xua trâu ra thảo dã,Cho nó ăn uống ba miếng đỡ lòng.Chưa bao lâu thoắt vẫn rạng đông;Vừa mang lại buổi cày bừa bua việc.Trước cổ đã sở hữu hai cái niệtSau đuôi thêm kéo một chiếc cày;Miệng sẽ dàm, mũi lại mẫu dây,Trên lưng ruồi bâu, bên dưới chân đỉa cắn.Trâu mệt mỏi đà thở dài, thở vắn,Người còn hầm hét, mắng ngược mắng xuôi.Liệu vừa đứng bóng mới thôi,Đói hòa mệt, bước khôn dời bước.Ai thong thả, trâu làm sao ben đặng ?Trâu nhọc nhằn, ai dễ chũm cho?Cày ruộng sâu, ruộng cạn cho no,Lại vườn cửa đậu, vườn mè khiến cho chởLàm không kịp thở,Ăn ko kịp nhai.Tắm mưa, trải gió bỏ ra nài !Đạp tuyết, giày sương bao sá !Có trâu, sẵn tằm tơ, lúa má,Không trâu, ko hoa quả, đậu mè,Lúa gặt cất lên đà gồm trâu xe,Lúa hóa học trữ, lại để dành trâu đạp.Từ tháng giêng cho tới tháng chạp,Kể xuân, hè, nhẫn đến thu, đông,Việc cày bừa, nông vụ vừa xong,Lại xe gỗ, dầm công liên khói ,Bất luận xe pháo rào, xe củi.Nhẫn mang lại loài phân bổi , tranh cheHễ từng nào nhất thiết của chi,Thì vẫn phú mang trâu chuyên chở.Bao quản lí núi non hiểm trở ?Chi nề khe suối đầm đầm ?Cong lưng chịu bài toán nặng nề,Cay đắng các lời dức lác!Ăn thì các rơm khô, cỏ rác,Ở quản bỏ ra ràn lấm, tráp nè.Trâu hình thành nông nọ, nỗi kia;Trâu làm đặng căn trên, người yêu dưới.Nghĩ suy lại công trâu mang đến phải,Lẽ đến trâu thao lụa mặc dày.Không đưa ra thì quần vải, dải gai,Không chi thì khố lưỡi cày cũng khá>Ăn cho phải những cơm trắng với cá,Không nữa thì rau cháo cũng nênĐến tương lai già cả sức hèn,Cũng bảo dưỡng bổ công tích lý.Khi mạng một chẳng đơm, chẳng tế;Lẽ “sinh cử, tử táng”, mới ưng.Thủa sinh sống đà ko dạ yêu thương đương,Khi thác lại đoạn tình khôn cùng độ.Bảo nhau sắm bé dao, dòng rổ,Khiến nhau vơ mớ củi, thay nè.Rằng: Trâu này cốt Phật xưa kia,Phát đình liệu đến hồn thăng thiên giái.Còn hình tích giống chi để lại,Người bạn đều đàm đạo với nhau:Kẻ thì rằng: Tôi lãnh dòng đầu,Người lại nói: Phần tôi dòng nọng.Kẻ giành lòng bóng xay gối nhưng kê,Còn sừng đưa về ép thoi có tác dụng lược.Kẻ thì chuốc hoa tai, làm thai liều.Làm tù và mà thổi cũng kêu,Tiện quân cờ mà đánh cũng tốt.Kẻ thì làm chiếc mõ, cáo hộp,Người lại tỉa cán quạt, cán dao.Còn giò phân tách nhau,Làm nham, làm cho thấu.Trâu gẫm lại là loài núm thú,Phận sau chịu đựng vậy, dám năn nỉ !Trâu thác đang công nghiệp phủi rồi,Trâu sống lại kiện nài cùng với chủ:Không nhớ thủa quẹt chuông đường hạƠn Tề vương vô tội kiến thaTưởng chưng lúc sức mọn tuổi già,Cám Điền tử dậy con chớ bán.Lời cổ nhân còn dặn,Sao ông nhà vội quên ?Chẳng ghi nhớ câu “Dĩ đức hành nhân”.Lại đem chữ “Báo ân dĩ oán !”Nói chi nữa đến dài chuyện vãn ?Thưa nhà xin nói thép một lời:Nhưng loại muông, vô tướng, vô tài,Nuôi tương đương ấy làm bỏ ra cho nhọc ?Ăn mang đến lớn, chăm sóc vai, chăm sóc vóc,Giỡn với nhau vun cửa, vạch sân,Một ngày tía bữa chực ăn,Thấy tới việc lén mình lét lét.Chưa rét vẫn phô rằng rét,Xo ro đuôi quít vào trôn,Vấy phòng bếp người, tro trấu chẳng còn,Ba táo công lộn đầu, lộn óc,Chưa sốt đà nằm dài thở dốc.Le lưỡi ra rộp ước dư gang.Lại thấy fan lơ đĩnh lơ hoangTài ăn uống vụng thôi thì rộng chúng.Nhưng muông biết cày nương, bừa ruộng,Thì muông nhắc biết mấy công ơn ?Muông, tín đồ cho ăn cháo, ăn uống cơm,Trâu, bạn bắt nhai rơm, nhai cỏ.Khi muông thác tống chung, an thổ,Có gạo tiền cung cấp táng toàn thân,Trách một lòng công ty ở bất công,Hậu ư bạc, bội bạc đem có tác dụng hậu”.

Khuyển (Chó)

Muông nghe nói, giận đau phế phổ,Liền chạy ra sủa mắng vang tai:“Trời đang sinh các hữu kỳ tài,Lớn việc nặng, nhỏ nhắn thì câu hỏi nhẹ.Bởi vì đó to vai, bự vế,Thì chuyên lo nông bổn cày bừa,Vốn như đây nhỏ xíu yếu chân tay,Cũng rất là gia trung coi xét.Trách sao khéo thổi lông tìm vết ?Giận thày lay gạch lá tra cứu sâu.Ai ai mọi phận thủ như nhau;Khắn khắn cũng một lòng phò chủ.Kẻ đầu kia, người việc nọ,Đứa coi ngoài tất cả đứa giữ trong.Đêm năm canh bé mắt như chong:Đứa đạo tặc nép oai mập động.Ngày sáu khắc, lỗ tai bởi trống,Đứa gian tham thấy bóng cũng kinh.Lại cho ngày kỵ lạp tiên sinh,Cũng ra sức săn chồn, đuổi sóc.Bao cai quản chui gai, lước góc,Chi này múa mỏ, lòn hang.Anh trâu sao chưa bao giờ thương,Nỡ lại tra lời sinh nạnh.Ăn thì cơm trắng thừa, canh cặn,Ăn thì môn sượng, khoai sùngTới bữa ăn chẳng luận không nhiều nhiều,Có cũng rằng, không cũng chớ.Trâu rằng: trâu nạp năng lượng rơm với cỏMà còn có một thằng chăn,Tốn áo xống cùng tốn cơm ăn,Nỗi lại tới gạo tiền đằng khác;Tính chắt lót 1 năm hai đạc,Về thằng chăn đã hết một trâu.Cũng bạo dạn cày, mạnh bạo kéo nên giàu,Hãy đến nhẹm mình trâu là quí.Vốn như đây tài sản ủy ký,Mà chủ không tốn nhát đồng nào.Nếu không muông coi trước duy trì sau,Thì của ấy về mình kẻ trộm.Trâu biết nói, trâu lừng khừng xét,Suy mình muông công nghiệp đang dày,Khi sinh sống thì giữ lại gìn của đời,Khi thác xuống giữ ước âm giái,Người có phước, muông giới thiệu khỏi,Ai vô nhân, qua chẳng đặng đâu !Chủ bao gồm lòng suy trước,xét sau,Khi lâm tử gạo chi phí tống táng.Chủ đã tất cả công dày ngãi rộng,Muông dễ dàng không tiếp rước đãi đưa,Thấy anh trâu chưa biết căn do,Nó (Nói ?) vài chuyện, kẻo chê muông dại”.

Xem thêm: Tóm Tắt Bài Chuyện Chức Phán Sự Đền Tản Viên Ngắn Nhất, Tóm Tắt Chuyện Chức Phán Sự Đền Tản Viên

***

Trâu với Muông hai lối đối nại,Chủ nghe qua khó nỗi xủ phân:“Thôi chớ nhĩ bửa thiệt hơn.Phú lưỡng các bạn dĩ hoà vi quí”.

Hai trang bị đã tương đồng hoan hỉ,Lại cùng nhau từ tạ một lời:“Như luận trong công nghiệp hai tôi:Ăn gồm bữa, lo không có bữa.Dám thưa người, báu gì như thể ngựa,Mà trau tria lều trại nhọc nhằn ?Ăn cho nạp năng lượng những cháo đậu xanh,Ở thì ở phần lớn tàu lợp ngói.Bữa bữa dạo bước chơi, tắm rửa gội,Ngày ngày chắn vó, hớt mao.Sắm sửa cho, không biết chừng nào,Suy tính lại, dư trăm, dư chục.Sắm lá vả, sắm yên, mua lạc,Sắm chân đưng hàm thiếc, dây cương.Dời tiền, dời hậu bao vàng,Thắng đái, dây cương thếp bạc.Gẫm như thể ấy:Nết mãng cầu giớn giác,Tính khí phái mạnh ràng,Tuy sẽ khi phần đông vẻ nghiêm trang,Trong gia sự nhiều điều ngơ ngáo.Nghề cày bừa, nghe coi láo láo,Việc phun săn coi cũng ươn tài,Chủ nuôi lần chần chủ là ai,Nhà ở, chẳng biết nhà nhưng lại.Dại không ra dại,Khôn chẳng buộc phải khôn;Ngất ngơ như ốc mượn hồn.Nuôi giống ấy làm bỏ ra cho rối”.Trâu với ngựa chiến cùng muông ba gã,Mới ra phía bên ngoài từ tạ phân nhau.Ngựa giận dê, đứng lại giây lâu,Bèn phân phát trạng cáo nài với chủ:“Dê với ngựa chiến cũng là như thể thú,Chăn đồng chăn, nuôi cũng đồng nuôi,Dê, người cho ăn nhảy đùa bời,Ngựa, bạn bắt kỵ biều,, luân tế.Gẫm giống bỏ ra hữu đầu vô vĩ,Hình con con, bụng lớn;Cáng náng như đứa gồm hạ nang,Sớn sác tợ bé chàng kẻ cướp.Nghề tế kiệu coi đà xấu vóc,Việc cày bừa nhắm láng cũng ươn;Hễ thấy người thấp thoáng đôi bên,Liền mở miệng to kêu la: bé bỏng hé”.

Xem thêm: Nhận Thức Cảm Tính Là Gì - Từ Nhận Thức Cảm Tính Đến Nhận Thức Lý Tính

nghe chiến mã nói dê quá tệ,Liền chạy ra vác mặt, vênh váo. 2===== từ gợi tả vẻ mặt vênh lên tỏ ý kiêu ngạo râu;Dê nói rằng: “Ta đọ với nhau,Thử anh lớn hay là tôi lớn.Anh đã từng có lần vào dinh, ra trấn,Sá bỏ ra tôi tè thú quê mùa ?Mạnh thì lo câu hỏi nước, việc vua.Song chớ hơi cậy tài, cậy tướng,Ai tất cả tài, công ty ban nhà thưởng,Ai không công, tay có tác dụng hàm nhai,Chẳng dám ăn lúa má, môn khoai;Không hề phạm đậu mè, hoa quả.Khuyên khuyên nhủ chớ nói ngang cành bứa nói ngửa,Bớt bớt, đừng ỷ thế, cậy tài,Ai chả biết đuôi chiến mã thì dài,Dài thì nhằm xua mòng, xua muỗi;Vốn như trên đây đuôi mặc dù vắn vỏi,Đây cũng ko mượn ngựa chiến nối thêm.Ngàn dặm trường, mặt ngựa khoe êm.Ba đụn sỏi, dê đà dứt việc.Việc dê thì dê biết,Việc chiến mã thì chiến mã hayBừa cày, gồm thú bừa cày,Kiệu tế, tất cả muông kiệu tế,Dê vốn thật trực thuộc về việc lễ,Để hòng khi trở về hạng bốn văn;Để dành riêng khi tế thánh, tế thần,Lại tất cả thủa kỳ yên, kỳ phước.Hễ bao gồm việc, đem dê có tác dụng trước,Dê dưng vào người mới lạy sau.Ngựa tuy rằng hình tượng mập cao,Tam sinh lễ, ai dùng đến chiến mã ?Dầu tới sự việc làm đình, có tác dụng chợ,Cũng mang dê trảm thảo, bồi cơ;Nhẫn cho ngày mạng tướng xuất sư,Cũng đem dê khấn mong tổ đạo.Lễ ly sóc thánh nhân còn bảo:Tử Cống sao dê sống bỏ đi ?Ngựa nói ngang cành bứa mà chưa bao giờ suy,Dê nào có thiếu chi công trạng ?Nói mang lại xứng đáng,Há dễ cơ cầu,Dê tuy rằng vô vĩ, vô đầu,Quan phong ngôi trường tu chủ bộ.Hèn như dê cơ mà dám đọ,Tiện như dê, quí bất khả ngôn.Ngựa rằng: chiến mã ở vùng quyền môn,Phong cho chiến mã chức đưa ra nói demo ?Thưa công ty nghiệm câu hỏi dê cùng với ngựa,Cân nhưng mà coi, ai trọng, ai coi thường ?”Ngựa nghe qua tỏ đặng sự tình,Dê rằng: bé, ai tuyệt chức bự ?Dê nói lại tài dê cũng rắn,Ngựa thưa qua, sức con ngữa thêm rồng:Chủ phê mang lại lưỡng chúng ta tương đồng,Chắp sự giả các tư kỳ sự***Lời từ bỏ thuận nhì đàng xong xả,Dê vạc ngôn, bèn trở vật nài gà:“Nuôi cửa hàng chúng tôi lợi nước lợi nhà,Nuôi giống gà thật bạc nghĩa ngãi.Thấy chủ vãi đám ngò, phạt cảiTúc nhau bươi chếch gốc, trốc cây.Thấy người trồng đám đậu, vồng khoai,Rủ nhau vầy nát bông, nát lá.Rất mang lại đỗi thấy đơn vị lợp rạ,Kéo nhau lên vậy vã tưng bầng.Cho ăn uống rồi sứt mỏ sấp lưngTrời chưa tối, đà lo vấn đề ngủ.Ba mẫu rác ở không yên ổn chỗ,Mấy bụi rau nào để bén dâyCả ngày thôi đa số khuấy, các rầy,Nuôi tương đương ấy làm đưa ra vô lối ?” (Gà)

Gà nghe nói, lạnh gan, lạnh phổi, Liền khiêu vũ ra, chớp cánh, giương đầu. Này này! con gà ngũ đức thẳm sâu: Nhân, dũng, tín, võ, văn, gồm đủ. Trên đầu nhóm văn quan tiền một mũ; dưới chân đeo hai cựa thần thương. Đã ghe phen mang đến chốn chiến trường. Lập công trận vang tai, lói óc, Thủa Tây Lũng tam canh trống thúc; gà gáy đầu ba tiếng tối khuya, Một giờ đồng hồ rằng: thiên nhật tác thì; nhị tiếng rằng: quốc tộ tác xương, bố tiếng rằng: cõi tục tác lạc, Đã cứu giúp nạn táo bạo thường đặng thoát; Lại khuyên người Tấn sĩ năm canh. Hễ ai toan cải dữ về lành, con kê cũng biết tỉnh, mê, giấc điệp. Coi giò con kê xét biết thịnh suy. Dóng canh chầy vui dạ kẻ tiêu y, đựng tiếng gáy, toại lòng fan đãi đán,

Cứ mấy điều cơ mà đoán, Đã tỏ việc phải chăng ?

Giận anh dê cứ nói vấn đề ăn, Khéo tìm chác số đông điều xuyên tệ. Dê biết lễ con kê cũng biết lễ, Dê phong công ty bộ, con gà chức tứ thần. Nói vài nét đã biết xứng cân, Huống gà tất cả ngoại khoa biết mấy ? không biết ai tuyệt rầy, hay khuấy, chưa biết ai ngủ nhanh chóng ngủ mê. Con kê không fan chăn giữ lại đi về, nên gà bắt đầu lỗi lầm bươi móc. Dê lầm thế không một ai xem sóc, vấn đề phá dê bởi chín bằng mười. Bữa tiệc gà tốn nhát mấy hơi? Nói đông đảo chuyện so chày buộc chặt. Nhắc ít chuyện đến dê biết mặt, Kẻ rằng kê vô thú trong đời. Chẳng ghi nhớ xưa đêm sáng, xuất sắc trời, Xui kẻ nhớ bà xã hiền thêm chạnh. Thức vua Thính làm lành giấc tỉnh. Gà thua kém dê một hàm râu nịnh, suy nghĩ lại coi không lợi ích chi. Con gà dễ đâu tất cả dám phân bì, Nói điều cần mà nghe cho đặng ?"

Dê nghe nói công lênh dịu nặng, new biết suy hơn thiệt đầy đủ điều: "Thôi, thôi, nói không nhiều biết nhiều, Dê xin chịu đựng lập tờ trường đoản cú thuận" con gà còn hãy chưa nguôi cơn giận, Bèn phạt ngôn thưa chủ một lời: "Như bọn chúng gà vốn đạo làm cho tôi, giữ một ngày tiết thức khuya dậy sớm. Thủa thơ dại người còn tríu trớn; Đến to khôn đều phải có riêng quan. Ai siêng bươi, siêng móc thì no, bằng biếng lặt, biếng tìm kiếm thì đói. Con gà gẫm lại thân con gà thêm tủi, có tác dụng tôi bạn không đặng nhờ chi. Heo ăn uống rồi ngủ ngáy sì sì, trả ngây dại, biết gì vấn đề chủ. Nhìn diện mạo, dị hình, dị thú, Xem nhan sắc khác nạm lạ đời. Như nuôi chơi, chẳng bắt buộc giống chơi Chạy rau xanh cám, như chi phí nội án. No đú mỡ, dancing quanh, dancing quất, Đói xép hông, gặm máng, cắn chuồng. Từng một ngày bố bữa ròng rã ròng, Đã chẳng thấy bữa nào sai chạy, phân phối bối gì mà người yêu vậy ? Mù quáng bỏ ra mà phải báo cô ?"

Thỉ

"Chú kê chớ lung lăng múa mỏ, Giữ, bao gồm ngày gặm cổ chẳng tha! Ghét thương thì khoác lượng chủ nhà, Chớ thóc mách kiếm lời phỉ báng. Như các chú lao đao vẫn đáng, Heo thong dong ăn uống nhảy phương diện (mặc ?) heo. Nội hàng trong lục súc với nhau, Ai sánh đặng bản thân heo béo múp ? Vua ngự lễ nam giới giao đại đột, Phải gồm heo new gọi tam sanh, Đừng đừng quen lời nói lanh chanh, giảm bớt thói chê ai nạp năng lượng ngủ, Kìa hầu như việc hôn nhân giá thú. Không heo ra, tính đặng vấn đề chi? Dầu mang lại mời dăm bảy chuyến đi, Cũng không thấy một bạn thấp thoáng. Vấn đề hòa giải, heo đầu công trạng, Thấy khía cạnh heo nguôi dạ oán thù. Nhẫn đến khi ngu phụ, lẩn thẩn phu, Giận nhau tiến công giập đầu, rã máu. Làng mạc xã cho tới lao đao, láu đáu, nào thấy ai tháo gỡ cho xong, khênh heo ra vướng lại giữa dòng, Mọi bài toán rối liền hoàn thành trơn trải.

Phải chăng, chăng phải, nghĩ lại nhưng mà coi,

Việc quan, hôn, tang, tế, vô hồi Thảy thảy cũng mang heo làm cho trước. Vì gà nhỏ nói lời lấn lướt, đề nghị phải phân ít chuyện cơ mà nghe. Dễ dàng heo nào gồm dạ dám khoe ? Khắn khắn cũng lo thao tác làm việc phải. Heo cũng biết đền rồng ơn báo ngãi, Heo cũng giỏi tiêu họa, trừ tai, Toái thân phấn cốt đưa ra nài ? Nát thịt tan xương bao cai quản ? Lòng thờ nhà ngay đà tỏ rạng. Thân mình này ví bẵng như không. Tại chú gà khẩu ca khùng khùng, mới sinh sự so đọ trường đoản". Kết Vậy công ty bèn phân đoán, Phê một câu khúc tận kỳ tình: "Gà biết chữ xả sinh thủ ngãi; Heo đặng câu tịnh sinh, tịnh dục "Nhân nhàn thảo ra một lúc, Chép ra cho rõ sự đời Sự này cũng sự nói chơi, Ai ý muốn thì đọc mà lại cười đến vui.Khuyết danh