SOẠN BÀI HAI ĐỨA TRẺ TUTHIENBAO

     
*
๑๑۩۞۩๑๑...giaimaivang.vn...๑๑۩۞۩๑๑ > VI - ♥ không khí IT ♥> 27 - Ebook Tổng vừa lòng - SÁCH GIẢI FULL> công nghệ Xã Hội> Văn học Lớp 11
*
soạn bài xích hai đứa trẻ



Bạn đang xem: Soạn bài hai đứa trẻ tuthienbao

Tìm kiếm nhà đề nội dung bài viết ở đây trước khi hỏi TTB -Tìm bởi tiếng việt có dấu càng chủ yếu xác-Ví Dụ:Đánh vào Hwang mi ri để tìm truyện tác giả này
$$**=====DS truyện tranh Online=====**$$$$**=====Truyện Tranh new Đang Update=====**$$
KHÔNG coi ĐƯỢC ẢNH truy vấn CẬP ĐỔI DNS CLICK VÀO ĐÂY
*

adminbao
*

*
soạn bài xích hai đứa trẻ


Xem thêm: Đề Thi Môn Sử Thpt Quốc Gia 2020 Mã Đề 309, Đáp Án Đề Thi Môn Lịch Sử Thpt Quốc Gia 2021

*
*
*
*
*
*

*
*
*
*
*
*

( Thạch Lam )1/ người sáng tác Thạch Lam ( 1910 – 1942)- Thạch Lam là 1 trong những nhà văn nổi tiếng về truyện ngắn; là một trong những cây bút chủ chốt của nhị tờ báo Phong hoá thời buổi này (cơ quan tiền ngôn luận của tập thể nhóm Tự lực văn đoàn).-Tác phẩm của Thạch Lam đậm cảm giác lãng mạn tuy thế không bay ly hiện thực đời sống.Văn Thạch Lam dịu nhàng, tinh tế và sắc sảo với tấm lòng xót yêu quý , nhân hậu với bạn nghèo.-Tác phẩm tiêu biểu vượt trội ( sgk).I/Tìm hiểu chung2/ xuất xứ -nội dung tác phẩm:a.Xuất xứ :- “Hai đứa trẻ” là trong những truyện ngắn được ấn trong tập truyện “Nắng vào vườn” của Thạch Lam xuất phiên bản năm 1938.b.Nội dung :- công trình là bức tranh chân thật và cảm cồn về cuộc sống của những người dân nghèo tại 1 phố huyện xa xôi, hẻo lánh .Nơi phía trên có một cái chợ nhỏ, một ga xép cùng một đoàn tàu đi qua đêm đêm.-Tác phẩm còn biểu lộ tâm sự và ước vọng mơ hồ nước tội nghiệp cùng đáng yêu thương của hai đứa trẻ.1. Đọc và giải nghĩa từ nặng nề :- Đọc đúng chuẩn và mạch lạc.Gịong đọc chậm rãi rãi, dịu nhàng, gợi được không khí nghèo khổ, bất minh và thất vọng của cuộc sống và con người tại 1 phố thị xã nghèo ( duy nhất là trọng tâm trạng của Liên và An ).- Đọc và nắm rõ nghĩa của các từ cạnh tranh trong phần chú thích.II/ ĐỌC HIỂU2.Phân tích:a. Phố huyện vào khoảng chiều tàn :a1. Cảnh thiên nhiên:*Cảnh thiên nhiên lúc chiều tàn được đánh dấu bằng các âm thanh, hình hình ảnh nào?-Âm thanh :+ tiếng trống thu không, báo cáo trời sắp đến tối.+ ngoại trừ đồng xa, tiếng ếch nhái…+ Trong cửa ngõ hàng, tiếng loài muỗi vo ve… quen thuộc, ngay gần gũi, gợi bi quan .-Hình ảnh, con đường nét :+Phương Tây đỏ rực …+Đám mây ánh hồng…+Dãy tre làng cắt hình rõ rệt trên nền trời…hình ảnh, màu sắc , mặt đường nét gợi tả cảnh hoàng hôn cơ hội chiều buông sinh động và chân thực* nắm lại, cảnh thiên nhiên lúc chiều tàn tồn tại như một “bức hoạ đồng quê” thân quen thuộc, gần cận và gợi cảm. Đó là 1 trong những bức tranh quê hương bình dị mà không kém phần thơ mộng sống ngoại ô Việt Nam.a2.Cảnh ở của người dân:*Sau bức tranh vạn vật thiên nhiên bình dị cùng thơ mộng , cuộc sống đời thường của bạn dân hiện nay lên như thế nào?- Cảnh chợ tàn : bạn về hết, tiếng ồn ã không còn, chỉ bao gồm rác rưởi, vỏ bưởi, vỏ thị…- Cảnh ngơi nghỉ của tín đồ dân:+Mấy đứa con nít nhà nghèo nhặt rác.+Mẹ nhỏ chị Tí nghèo khó …+Bà nuốm Thi tương đối điên.+Vợ ck bác Sẩm…; gánh phở chưng Siêu…+Hai người mẹ Liên và quầy bán hàng tạp hoá nhỏ… Cảnh chợ tàn và hầu hết kiếp bạn tàn tạ, lầm than, nghèo đói,cơ rất và tàn lụi của phố huyện.a3.Tâm trạng của Liên :*Trước cảnh ngày tàn và đông đảo kiếp bạn tàn tạ, Liên có tâm trạng gì?- Lòng bi lụy man mác trước giờ phút của ngày tàn.-Cảm nhận được mùi riêng rẽ của đất…-Động lòng thương trẻ em nghèo …-Quan trung khu và xót thương với việc vất vả của chị em con chị Tí… Liên là 1 cô bé xíu có trọng tâm hồn tinh tế,nhạy cảm, biết share - thông cảm với những người nghèo .


Xem thêm: Làm Sao Để Da Nhanh Bong Lớp 2 Sau Khi Lột, Làm Sao Để Da Nhanh Bong Lớp 2

/ Nét rực rỡ về nghệ thuật miêu tả và tấm lòng của phòng văn :- Gịong văn dịu nhàng, câu văn nhiều hình ảnh và nhạc điệu, uyển chuyển, tinh tế và sắc sảo …dễ lấn sân vào lòng người. trường đoản cú đó, đoạn văn thể hiện sâu sắc tình cảm yêu thương mến, đính thêm bó với thiên nhiên - cùng với quê hương nước nhà và tấm lòng xót thương sâu sắc với số đông kiếp người túng thiếu của bên văn.b.Phố huyện khi đêm xuống :- Đây là thời điểm bàn giao giữa ánh sáng và nhẵn tối.b1.Cảnh thiên nhiên :- trên trời : “ngàn sao lấp lánh”- Mặt đất :+ Bóng về tối phủ đầy .+Ánh sáng le lói, không nhiều ỏibài khácI/Tìm hiểu chung 1/Tác trả Thạch Lam (1910-1942) tên thật là Nguyễn Tường Vinh (sau đổi là Nguyễn Tường Lân). đơn vị văn, nổi tiếng về truyện ngắn. Viết xúc cồn về tín đồ nghèo, mọi em nhỏ nhắn nhà nghèo. Văn nhẹ nhàng, tinh tế và sắc sảo với tấm lòng xót thương, nhân hậu. Hóa học thơ man mác trong văn xuôi. thành tích - các tập truyện ngắn: Gió đầu mùa (1977), nắng nóng trong vườn (1938), tua tóc (1942), Tập tuỳ bút tp hà nội 36 phố phường… 2/Xuất xứ, chủ đề - Truyện ngắn “Hai đứa trẻ” rút vào tập “Nắng vào vườn” (1938) - thành tựu nói lên lòng xót thương so với những đáng nhớ và mong mơ bình dị, cảm động của những em nhỏ xíu nơi phố thị trấn nghèo ngày xưa. II/Phân tích 1. Phố thị xã nghèo và những người nghèo - Phố huyện là một thị trấn nhỏ và nghèo. Xung quanh là cánh đồng và xóm làng. Ngay sát bờ sông. Có đường sắt chạy qua, có một ga tàu. Chiều hè giờ ếch nhái râm ran. Đên xuống, phố vắng, tối im lìm. Siêu ít đèn. - Chợ chiều vãn. Chỉ bao gồm vài đứa bé lang thang di chuyển nhặt nhạnh thanh nứa, thanh tre… bóng chập chờn. - Chị Tí dò cua bắt tép, về tối đến dọn sản phẩm nước dưới nơi bắt đầu bàng; dọn mặt hàng từ chập tối cho tới đêm “chả tìm được bao nhiêu?”. Thằng cu bé nhỏ con chị Tí - xách điếu đóm và khiêng 2 mẫu ghế trên sống lưng ở trong ngõ đi ra trông thật tội nghiệp. - Bà rứa Thi tương đối điên, cười cợt khanh khách, ngửa cổ ra đường sau, uống một khá cạn sạch cút rượu, lảo hòn đảo lần vào trơn tối. - Vợ chồng bác xẩm “tiếng lũ bầu bần bật”, thằng nhỏ bò ra đất… - chưng phở hết sức gánh hành đi vào đêm, giờ đòn gánh kĩu kịt, bóng chưng mênh mang,… Phở của bác bỏ là món xoàn xa xỉ mà mẹ Liên không khi nào mua được. - Phố tối, mặt đường ra sông tối, mẫu ngõ vào xã lại sẫm đen hơn. Một vài ba ngọn đèn leo lét… Ngọn đèn con của chị Tí, bếp lửa của bác Siêu chiếu sáng một vùng đất cát, ngọn đèn của Liên từng hột sáng sủa lọt qua phên nứa… tóm lại, phố nghèo, yên ổn tĩnh và đầy nhẵn tối. Con bạn phố huyện âm thầm, rét lẽo. “Chừng ấy người trong nhẵn tối mong muốn đợi một chiếc gì tươi vui cho sự sống nghèo khổ hàng ngày của họ? bí quyết viết nhẹ nhàng, đầy xót thương, ngấm một nỗi bi quan thấm thía. Đó là tình yêu nhân đạo của Thạch Lam. 2. Mẹ Liên: - gia đạo sa giảm nghèo. Phụ vương mất việc. Anh chị em bỏ thủ đô hà nội về quê. Bà bầu làng sản phẩm sáo. Mẹ Liên được người mẹ cho canh dữ một cửa hàng tạp hóa bé dại xíu, phên nứa dán giấy nhật trình. - An ngây thơ. Liên cảm giác cô sẽ lớn, đảm đang, tự tôn vì chiếc dây xà tích bạc đãi ở thắt lưng “vì nó trầm trồ chỉ là thiếu nữ lớn cùng đảm đang”. - quầy bán hàng tối âm thầm, đầy muỗi. Đêm làm sao hai mẹ Liên và An cũng ngồi dưới nơi bắt đầu bàng, trên cái chõng tre để hóng chuyến tàu đêm. Để bán sản phẩm theo lời bà mẹ dặn. Còn là 1 niềm vui nhỏ dại nhoi. - An trước cơ hội ngủ còn dặn chị thức tỉnh khi tàu đến. Đợi tàu là hóng ánh sáng. Bé tàu từ tp hà nội về có theo. Nhỏ tàu gợi nhớ kỷ niệm tuổi thơ: ngày ba còn đi làm, mẹ nhiều tiền được hưởng đầy đủ thức vàng ngon lạ, được đi dạo bờ hồ, uống phần lớn cốc nước rét mướt xanh đỏ. - Đợi tàu là đợi gần như mơ tưởng. Cùng với Liên, trong cam kết ức và bây giờ “Hà Nội xa xăm. Hà nội sáng rực vui vẻ cùng huyên náo. Bé tàu như đang đem một chút trái đất khác đi qua”. Trái đất ấy khác hẳn đối với cuộc đời của Liên, của dân nghèo phố huyện, tự khắc hẳn vầng sáng ngọn đèn chị Tí cùng ánh lửa của chưng Siêu. - giấc ngủ của Liên, lúc đầu mờ dần dần đi “giữa từng nào sự xa xôi không biết…” sau này “mặt chị nặng dần”, chìm dần dần vào “ngập vào giấc mộng yên tĩnh,… tĩnh mịch và đầy trơn tối”. nắm lại, ngòi cây viết của Thạch Lam tả ít cơ mà gợi nhiều, bé dại nhẹ, làm cho xúc động tín đồ đọc trước phần đông số phận, phần đông cảnh đời vui ít bi đát nhiều, âm thầm, âm thầm lặng lẽ và đầy nhẵn tối. Tất cả mơ ước nhỏ dại nhoi, bình thường trước một cái gì vừa trực thuộc về quá vãng, vừa hướng về tương lai. III/Kết luận Truyện “Hai đứa trẻ” vừa hiện nay vừa mang color lãng mạn. Cảnh ngóng tàu thật xúc động. Một ngồi bút sắc sảo tạo ra đầy đủ trang văn xuôi thanh thanh đầy hóa học thơ. Một trái tim đầy tình người. Văn Thạch Lam mang đến ta những nhã thú, đúng như nhà văn Nguyễn Tuân vẫn nói. BÀi khác I. KIẾN THỨC CƠ BẢNThạch Lam (1910 - 1942) thương hiệu khai sinh là Nguyễn Tường Vinh, sau thay đổi Nguyễn Tường Lân. Ông cùng với Nhất Linh và Hoàng Đạo là phần đa cây cây bút chủ lực của tập thể nhóm Tự lực văn đoàn.Tác phẩm chính bao hàm các tập truyện ngắn: Gió đầu mùa, nắng và nóng trong vườn, sợi tóc, tè thuyết Ngày mới, tè luận Theo dòng, tuỳ bút thủ đô hà nội băm sáu phố phường.Hai đứa trẻ là truyện ngắn xuất sắc, vượt trội cho phong thái nghệ thuật của Thạch Lam. Công trình thuộc nhiều loại truyện nagứn trữ tình, qua chổ chính giữa trạng của hai đứa trẻ cùng cảnh sinh sống nghèo cực của rất nhiều người dân chỗ phố huyện công ty văn đã diễn đạt những tứ tưởng nhân đạo sâu sắc về thân phận nhỏ người.Và vậy, cống phẩm vừa có giá trị hiện thực, vừa thấm đẫm niềm tin nhân đạo. áp dụng các mẹo nhỏ nghệ thuật đối lập, tương phản, công ty văn đã đặc tả được cảnh nghèo và tương lai không mấy sáng sủa sủa của không ít người dân phố huyện.Hai đứa trẻ em là mẩu chuyện về một ngày thường như bao tháng ngày khác ở một phố huyện. Nhà văn lựa chọn bối cảnh là một ngày chợ phiên. Và thời điểm ban đầu truyện là cảnh chợ chiều vừa tàn. Các tình ngày tiết được kể thoải mái và tự nhiên theo chiều thời hạn tuyến tính. Liên với An dọn sản phẩm và ban đầu ngồi chờ đợi chuyến tàu đêm. Cuộc sống của bà bầu Liên và những người dân dân địa điểm phố thị trấn như vợ chồng bác Xẩm, bà mẹ con chị Tý, bác phở Siêu những chẳng bao gồm gì quánh biệt. Tất cả đều bàng bạc, âm thầm và lầm lụi. Chuyện chợ tàn, chuyện chờ đợi chuyến tàu đêm trải qua với một chút hy vọng được bắt gặp trong một giây khắc rất ngắn thiết bị ánh sáng phong cách trên mọi toa tầu, hồi ức về các ngày sống vui vẻ ở hà thành của hai đứa trẻ cùng những suy xét của cô nhỏ nhắn Liên là tất cả tình máu cơ bạn dạng của câu chuyện. Một câu chuyện dung dị, đời thường, không tô vẽ cùng một lối nói chuyện như trung ương tình rỉ tai với chính mình đã tạo ra thành công mang đến tác phẩm.Giá trị hiện nay thể hiện tại phần nhà văn sẽ tái hiện nay một cách chân thực cuộc sống bi đát tẻ địa điểm phố huyện thông qua đó phần nào phản ảnh hiện thực bất minh của xóm hội việt nam trước biện pháp mạng.Tác phẩm tiềm ẩn giá trị nhân đạo sâu sắc, đó là sự việc cảm thông của phòng văn so với những kiếp người nhỏ tuổi bé, nhà văn đã thông báo đòi quyền sống cho những thân phận vô danh đồng thời ckhẳng định sức sinh sống mãnh liệt không gì rất có thể hủy khử được của những những tín đồ dân khu vực phố huyện. Qua diễn biến nội trung ương của nhân đồ dùng nhà văn đã miêu tả thật thâm thúy tấm bi kịch tinh thần của những con người bé dại bé. Hồ hết kiếp người bé dại bé vô danh nơi phố huyện nhỏ tuổi ấy rất đơn giản bị buôn bản hội lãng quên. Trung tâm trạng của Liên cũng là vai trung phong trạng phổ biến của bao bạn đang bắt buộc sống trong thuyệt vọng của các thân phận nhỏ tuổi bé, nghào hèn. đơn vị văn đã mô tả một niềm cảm thông sâu sắc và tình thân yêu so với những người không may mắn ấy.II. RÈN KĨ NĂNG1. Bức tranh phố thị xã được đơn vị văn miêu tả theo trình tự thời hạn tuyến tính (trước – sau). Từ đó truyện ngắn nhì đứa trẻ hoàn toàn có thể phần làm tía cảnh: cảnh chiều xuống (chợ tàn), cảnh tối về với cảnh tối khuya.Cảnh chiều xuống (đoạn 1, 2): trong khúc này bên văn tập trung biểu đạt cảnh chợ tàn khu vực phố huyện, một phiên chợ nghèo của một vùng quê nghèo.Cảnh tối về (đoạn 3) diễn tả phố huyện đêm về với 1 số chuyển động bán hàng, trò chuyện của các cư dân phố huyện. Cảnh đêm khuya (đoạn 4, 5) tái hiện lại cảnh đoàn tàu đến và không gian tĩnh im của phố huyện khi nhỏ tàu đi qua.Toàn cỗ bức tranh phố thị trấn được nhìn qua tâm trạng của cô nhỏ xíu Liên, một cô bé đảm đang, xuất sắc bụng với một vai trung phong hồn nhiều cảm. Điều này đã làm nên chất trữ tình cho câu chuyện. Chổ chính giữa trạng của Liên được mô tả gắn tức thì với không khí phố huyện: ai oán man mác, mơ hồ nặng nề hiểu trước bức tranh cuộc sống thường ngày nghèo phố huyện thời điểm chiều xuống; ảm đạm khắc khoải trong cảnh mong chờ một điều gì giỏi đẹp hơn; bi thiết thấm thía khi chuyến tàu đi qua.2. Truyện ngắn của Thạch Lam thường không tồn tại cốt truyện, tác giả thường đi sâu vào mô tả nội trung tâm nhân thứ với những cảm giác và cảm xúc mơ hồ, ý muốn manh. Mô tả những cốt truyện nội tâm tinh tế và sắc sảo sâu nhan sắc của nhân thiết bị là đặc tài của Thạch Lam. Trong nhị đứa trẻ, công ty văn đang rất thành công xuất sắc trong việc diễn tả diễn trở nên tâm trạng của cô bé xíu Liên thông qua đó thể hiện tứ tưởng nhân đạo sâu sắc của tác giả.Là nhân vật dụng trung chổ chính giữa của truyện những hành vi của Liên ko được chăm bẵm miêu tả. Mẩu truyện như một cái tâm trạng của nhân vật, từ bỏ khi chứng kiến cảnh chiều xuống cho đến khi chuyến tàu đêm đi qua. Có thể nói rằng nhân thiết bị Liên thuộc các loại nhân đồ dùng trữ tình vào văn xuôi. Qua phần đông cảm thừa nhận của Liên về cảnh thứ và cuộc sống đời thường xung quanh nhà văn biểu đạt một nỗi bi quan thấm thía và thâm thúy về số phận nhỏ người. Nỗi ảm đạm của cô bé Liên cứ tăng tiến dần dần theo sự muộn dần dần của đêm. Lúc chợ tàn và khi quan sát cảnh chiều đến, một buổi chiều êm như ru của phố huyện, lòng Liên man mác bi ai mà không rõ nguyên nhân. Khi bóng đêm che phủ phố huyện, “một tối mùa hạ êm như nhung”, lại càng kinh sợ hơn. Cuộc sống quá bi hùng tẻ. Chẳng tiềm ẩn một điều gì biến hóa cả. Nỗi bi thảm của Liên không trực tiếp biểu hiện qua ngôn từ mà trình bày ở ánh mắt “trong mắt chị bóng tối ngập đầy dần”, qua chổ chính giữa trạng chờ đợi chuyến tàu đêm. Bà mẹ Liên cùng những người dân dân phố huyện vẫn hàng tối miệt mài ngồi chờ đợi chuyến tàu đêm trải qua với chút hi vọng vô cùng ước ao manh. Liên với An háo hức chờ đợi chuyến tàu để được chạm mặt lại chút ánh sáng của không ít ngày còn được sống sung túc. đông đảo người bán hàng chờ hóng khách xuống tàu mặc dù họ vẫn biết chẳng mấy khi có khách xuống ở dòng ga xép này. Chuyến tàu là địa điểm gửi gắm niềm hy vọng hàng đêm của mình và nó đưa về phố thị trấn một luồng tia nắng mới mặc dù chỉ trong giây phút để họ hoàn toàn có thể thoát thoát ra khỏi sự lặng ả cho ghê sợ hãi của đêm. Đó là thời khắc vui độc nhất của bà bầu Liên vày chuyến tàu là thứ ánh sáng niềm tin duy nhất nhằm chị hồi ức lại hồ hết ngày sẽ qua. Qua mẫu nội tâm của nhân vật có thể thấy rằng: khi diễn đạt nội trung tâm nhân vật, Thạch Lam chăm chú và tài giỏi trong việc mô tả những chuyển đổi tinh tế, phần nhiều cảm nhấn mơ hồ, sự pha trộn buồn vui lẫn lộn của nhân vật.Chuyến tàu đem lại chút nhộn nhịp trong khoảnh khắc nhưng cũng lại làm tăng lên cái bi thảm và im re của đêm phố huyện. Qua cốt truyện nội tâm của nhân thiết bị nhà văn đã miêu tả thật sâu sắc tấm bi kịch tinh thần của rất nhiều con người nhỏ dại bé. Số đông kiếp người nhỏ dại bé vô danh chỗ phố huyện nhỏ ấy rất đơn giản bị buôn bản hội lãng quên. Tâm trạng của Liên cũng là tâm trạng tầm thường của bao người đang đề xuất sống trong thuyệt vọng của phần lớn thân phận bé dại bé, nghào hèn. Nhà văn đã biểu lộ một niềm cảm thông sâu sắc và tình cảm yêu đối với những người rủi ro mắn ấy.Nhà văn đang dùng ánh nắng để biểu đạt bóng tối, ánh sáng ngọn đèn dầu ở mặt hàng nước chị Tý, sinh sống gánh phở của chưng phở hết sức làm khá nổi bật sự bao la của trời tối ở xã quê. Nghệ thuật tương bội nghịch làm fan đọc cảm nhận rõ rộng sự không bến bờ của đêm tối. Còn ánh sáng đoàn tầu vụt qua trong thoáng chốc với những ầm ĩ và nhộn nhịp của nó càng tạo thêm sự tĩnh mịch, ám muội và buồn tẻ địa điểm phố thị trấn nghèo. Và tia nắng ngọn đèn dầu của chị ý Tý chập chờn bước vào giấc ngủ của Liên – hình hình ảnh kết thúc câu chuyện- đã giữ lại một niềm day dứt, một dư âm cho tác phẩm. Bên văn lặp lại nhiều lần chi tiết ngọn đèn nhỏ ở sản phẩm nước chị Tý. Tia nắng ấy bé dại nhoi yếu hèn ớt mà lại đêm nào thì cũng sáng với sáng tự chập về tối đến lúc cả phố huyện chìm sâu vào giấc ngủ. Rất có thể ánh sáng bé dại nhoi ấy là hình tượng cho niềm tin, hy vọng, mong mơ của rất nhiều người dân nghèo khu vực đây. Dù cuộc sống thường ngày có tẻ nhạt, có trở ngại đến đâu họ vẫn thừa lên cùng vẫn hy vọng. Y hệt như ngọn đèn của chị ý Tý hàng tối vẫn leo lét sáng giữa đêm, dù nhỏ nhoi tuy vậy không bao giờ lụi tắt.4. Chuyến tàu là địa điểm gửi gắm niềm mong muốn hàng đêm của tín đồ dân phố huyện cùng nó đem đến một luồng tia nắng mới mặc dù chỉ trong chốc lát để họ rất có thể thoát thoát khỏi sự lặng ả mang đến ghê sợ hãi của đêm. Đó là thời khắc vui độc nhất vô nhị của người mẹ Liên bởi chuyến tàu là sản phẩm ánh sáng tinh thần duy nhất nhằm chị hồi ức lại đa số ngày đang qua. Chuyến tàu đưa về chút sống động trong giây lát nhưng cũng lại làm tăng lên cái buồn và im lặng của đêm phố huyện.Nhà văn đã biểu đạt rất cụ thể hình hình ảnh đoàn tàu đêm đi qua phố huyện. Bước đầu từ xa, khi xuất hiện ánh đèn ghi phía xa xa rồi đến âm nhạc “tiếng còi” vọng lại... Rồi con tàu vụt qua vào giây lát, chấm nhỏ dại của loại đèn xanh rồi ban đêm lại phủ bọc xung quanh. Cách diễn tả này đã biểu đạt được trọng điểm trạng mong chờ chuyến tàu của bà mẹ Liên và những người dân vị trí đây. Liên cùng An háo hức chờ đón chuyến tàu để được sống lại các ngày thừa khứ sáng chóe và cũng chính là để ra khỏi trong giây lát cuộc sống đời thường đơn điệu mang lại đáng sợ. Chuyến tàu là cứu vớt cánh niềm tin cho các con tín đồ nơi đây.Chuyến tàu vụt qua rất cấp tốc và thường xuyên chẳng với lại công dụng vật chất cho con tín đồ nơi phố huyện dẫu vậy họ vẫn tiếp tục chờ. Sự sôi động, phong cách của con tàu vụt qua càng làm tăng lên sự tĩnh mịch buồn tẻ của đêm. Họ giữ hộ gắm ước mơ vào chuyến tàu đêm với một luồng tia nắng phù hoa tan biến hóa rất nhanh. 5. Lời văn của Thạch Lam vào truyện ngắn nhì đứa trẻ rất bình dị nhưng luôn luôn thấm đượm cảm xúc, trọng tâm trạng, đó là chất trữ tình trong văn xuôi Thạch Lam. Chẳng hạn:- “Chiều, chiều rồi… chuyển vào”- “Một hương thơm âm ẩm bốc lên… của quê hương này”- “Những cảm giác ban ngày lắng đi trong tâm địa hồn Liên… tịch mịch cùng đầy nhẵn tối”v.v…6. Qua tranh ảnh hiện thực phố huyện nghèo nhà văn biểu đạt sự cảm thông sâu sắc so với con bạn vô danh. Cuộc sống nghèo không kinh hãi bằng cuộc sống đơn điệu với tẻ nhạt, không mong mơ. Những bé người nghèo khổ nơi phố huyện ấy mặc dù nhọc nhằn mang đến đâu cũng vẫn ước mơ và hy vọng. Bọn họ vẫn dọn hàng, vẫn chờ khách cho dù biết bán sản phẩm chẳng được bao nhiêu. Cùng họ ngóng chuyến tàu với biết bao nhiêu hy vọng.Qua vấn đề tả cảnh kiên trì hàng đêm hóng tàu qua rồi bắt đầu dọn hàng, new đi ngủ của những con fan ấy, công ty văn ao ước thể hiện nay một tư tưởng nhân văn. Đó là xác định sự bạt mạng của khát vọng, mong mơ. Cuộc sống đời thường dù nghèo khổ, bất minh và bế tắc đến đâu cũng cần yếu dập tắt được hy vọng và ước mong của nhỏ người. Thành công đã trình bày tình thương yêu vô bờ và sự trân trọng trong phòng văn đối với những thân phận nhỏ bé trong làng hộiIII. TƯ LIỆU THAM KHẢO1. Về tác giả… “Trong văn hóa nước ta trước bí quyết mạng 1945, Thạch Lam là một trong trong số hầu như nhà văn được nhiều cảm tình của người đọc. Lời văn Thạch Lam những hình ảnh, những tìm tòi, tất cả một cách điệu thanh thản, bình dị và sâu sắc. Dưới cái hiệ tượng không phần đông thoát ra khuôn sáo cũ của cách hành văn đương thời mà lại có tương đối nhiều đức tính sáng chế ấy, văn Thạch Lam đọng những suy nghiệm, nó là dòng kết tinh của một trọng điểm hồn nhạy bén cảm và từng trải về sự đời. Thạch Lam có những nhận xét sắc sảo về cuộc sống đời thường hàng ngày. Xúc cảm ở trong phòng văn Thạch Lam hay bắt nguồn và nảy nở lên từ những chân cảm đối với những con người trên tầng lớp dân nghèo đô thị khác với thôn quê. Thạch Lam là một trong những nhà văn quý quí cuộc sống, long trọng trước sự sống của mọi người chung quanh. Thời nay đọc lại Thạch Lam, vẫn thấy không thiếu thốn cái dư vị và loại nhã thú của rất nhiều tác phẩm bao gồm cốt giải pháp và phẩm chất văn học. Tuy vậy in ra ít, sách Thạch Lam có ghi lại lại được mẫu tâm hồn súc tích, rộng rãi và tân tiến của một công ty văn xuôi chân chính…… nói đến nghệ thuật của Thạch Lam, tức là nói rõ ràng đến nghệ thuật viết truyện ngắn của Thạch Lam. Một trong những truyện ngắn của Thạch Lam rất có thể coi như là mẫu mực được. Bao gồm truyện ngắn Thạch Lam, ở loại thời bấy giờ, đọc hoàn thành thấy nó đọng lại trong tín đồ ta như một câu hỏi bức thiết của tác giả, như là 1 trong những lời trách móc kín đáo của nhân trang bị truyện. Những vi phạm vào quyền sinh sống của hạnh phúc tuổi trẻ, phần đông nỗi đắng cay oan uổng của cảnh bị ép duyên, đâm đầu xuống sông nhưng không bị tiêu diệt ngay được, để sau đó phải mòn chết oan trái trong chuyện hai lần chết. Nhưng cuộc sống đời thường phụ phái nữ hết lo mang đến em lại đến lo cho chồng, cứ chìm chìm, xám xám như thế quanh một cái chợ. Phần đông Cô hàng xén tuy không báo cáo đòi quyền sống trong truyện, tuy vậy qua kẽ cái truyện, vẫn như hỏi thầm người fan hâm mộ rằng ý nghĩa sâu sắc cuộc sống gồm phải là như thế không?... Nguyễn Tuân (Theo tuyển tập Thạch Lam Nxb Văn học, Hà Nội, 1988, tr.323-329) 2. Tập Gió đầu mùa.… “Trước ngọn gió đầu mùa, tôi ko khỏi phòng được những xúc cảm sâu xa và mới lạ. Tôi đem trung ương nghĩ ngợi tới những cơn gió đột nhiên khởi sinh hoạt lòng người, báo trước phần lớn sự chuyển đổi trong cái kín của chổ chính giữa hồn. Tôi lại nghĩ tới những người bần hàn đang lầm than trong chiếc đói rét mướt cả một đời. Gió heo may sẽ khiến cho họ bi ai rầu lo sợ, vì mùa đông sắp tới, mùa đông mát mẻ và lầy lội tủ trên sống lưng họ cái màn lặng lẽ của sương mù.Và lòng tôi se lại lúc nghĩ rằng chỉ một ít âu yếm, một ít tình thương, cũng đủ nâng đỡ, an ủi những người khốn ấy.Đó là đa số ý nghĩ nhưng mà Gió đầu mùa đã tạo ra trong trí tôi. Những mẩu chuyện trong quyển sách này tôi viết ra cũng như những cảm hứng mới mẻ nhưng tôi đang thấy. Tôi hết sức miêu tả cho đúng tất cả sự thực rung rượu cồn và thi vị của cuộc đời. Tôi không có ý mong muốn kể đầy đủ truyện thần tiên xuất xắc lãng mạn nhưng phần lớn cảm tưởng của tôi với các đời sống kín đáo đáo và giản dị quanh mình. Cũng chính vì đối với tôi, văn chương chưa phải là giải pháp đem đến cho những người đọc sự bay li tuyệt sự quên; trái lại, văn chương là 1 trong những thứ khí giới thanh cao và đắc lực mà chúng ta có, để vừa cáo giác và chuyển đổi một cái nhân loại giả dối và tàn ác, vừa tạo cho lòng bạn được thêm trong sáng và đa dạng hơn”.Thạch Lam (Lời nói đầu tập Gió đầu mùa, tuyển tập Thạch Lam, Sđd, tr.25) 3. Về tác phẩm… “Truyện nhì đứa trẻ tất cả một hương vị thật là man mác. Nó gợi một nỗi niềm thuộc về quá vãng, bên cạnh đó cũng dóng lên một chiếc gì còn làm việc trong tương lai. Đây là 1 trong mẫu sinh hoạt hàng ngày và kéo dài của hai mẹ đứa trẻ em thay bà mẹ trông nom một quầy hàng vặt ở một cái phố huyện, gần một chiếc ga xép. Đêm đêm có những bóng người bình thường lù mù trải qua trước gian hàng. Phần đa bóng tín đồ ấy cũng lù mù như các chấm lửa ở phần nhiều nguồn ánh nắng quanh quất nơi phố huyện. Trong cái tứ bề chìm chìm nhạt nhạt, bỗng bao gồm tiếng động táo tợn và mọi luồng ánh sáng mạnh của một chuyến xe cộ lửa kéo qua sản phẩm ngày. Hai người mẹ đứa trẻ ngày nào cũng chờ một chuyến tàu đêm kéo qua rồi new chịu đóng cửa hàng. Vị trí cái trái đất quan của đôi trẻ tại một phố quê, hình ảnh đoàn tàu và chiếc tiếng còi tàu vẫn thành một kiến thức của cảm xúc và của ước vọng. Đọc nhì đứa trẻ, thấy bận rộn vô hạn về một lớp lòng quê hương êm mát cùng sâu kín…”Nguyễn Tuân(Tuyển tập Thạch Lam, Sđd, tr.325) … “Hai đứa trẻ là một trong truyện không có chuyện, nhưng lại có sức gợi thật sâu xa. Nhị đứa trẻ, hai bà bầu có nhiệm vụ trông nom một chõng hàng; việc bán buôn chắc lời lỗ chẳng là bao, nhưng cũng là 1 trong khoản thu phụ thêm cho mái ấm gia đình nghèo. Một chõng hàng vị trí phố huyện tất cả gì mà lại thành chuyện! Nhưng buổi giao lưu của cái chõng hàng kia của nhì chị em, sẽ thành một thói quen, theo lời dặn của mẹ, nên chờ cho tới khi chuyến tàu đêm ở đầu cuối từ thành phố hà nội về, xình xịch chạy qua, cho đến khi giờ ầm ầm của bánh xe ngớt hẳn, rồi bắt đầu dọn hàng, tắt đèn đi ngủ, lại gợi một nỗi niềm gì thật xao xác, bâng khuâng. Loại tiếng động đêm khuya ấy lại vang vào truyện một vẻ quạnh hiu, xa vắng tanh vô cùng. Chuyến tàu đầy ánh sáng, đi qua 1 ga xép, tuy có lưa thưa những ánh đèn sáng dầu, nhưng tắt hơi đầy bóng tối; chuyến tàu cho từ hà thành hoa lệ, với đa số khách sang và hai mẹ con bên nghèo chú ý lên chiếc ô cửa cơ mà thấy con tàu sở hữu theo đi thuộc tiếng động, cả một nỗi niềm gì vừa rưng rưng vừa sâu thẳm. Hai đứa trẻ, một truyện không có chuyện, nhưng ngập đầy bầu không khí và trung khu trạng. Bầu không khí một cảnh quê, nơi có một ga xép dựa vào một chuyến tàu đúng giờ ấy, tương khắc ấy chạy qua nhưng mang được chút dư âm, dư vị tỉnh giấc thành… và từ dư âm, dư vị đó mà đưa con người vào trong 1 tâm trạng ai oán vui lẫn lộn, trước một chiếc gì vừa ở trong về thừa vãng, vừa nhắm đến tương lai…”.Phong Lê (Lời reviews Tuyển tập Thạch Lam, Sđd, tr.14 -15)