Đồng Quê Xào Xạc

     

VHSG- Đêm. Ngôi nhà của vợ ck Viết sẽ im lìm, đột nhiên vang thông báo ho sù sụ của bà Lãm làm việc gian đơn vị ngoài. Viết đang ngủ nghỉ ngơi trong phòng với vợ, bị thức tỉnh bởi tiếng ho thì chửi đổng:” Lại ho, già nhưng sống dai thế!”. Viết là nông dân, học tập chỉ hết lớp bảy, chưa hẳn là nhà văn, cũng chẳng phải là bên khoa học phải khái niệm lao động trí óc đối với Viết xa xăm như sao Kim, sao Hỏa nhưng mà Viết lại rất khó khăn ngủ. Chỉ cần một tiếng động nhẹ thì cho dù đang ngập trong giấc ngủ mê man cũng đủ tạo nên Viết tỉnh giấc, nhưng mà đã thức giấc ngủ thì cực nhọc ngủ lại cần Viết càng cáu tiết. Viết đem chân sờ sẫm dép, thấy một chiếc còn một chiếc lăn vào gầm giường, Viết đành đi chân khu đất ra ngoài, đến mặt giường bà Lãm, gắt gỏng:

– Khổ quá, tôi đang nói bao nhiêu lần cùng với bà rồi, ho thì bắt buộc bịt mõm lại.

Bạn đang xem: đồng quê xào xạc

– Tôi vẫn nhớ nhưng lại mà tôi bịt tay không kịp, anh thông cảm!

Hụ hụ hụ, lại một tràng ho nữa được phạt ra từ lồng ngực ghẹ kẹp nhưng mà lần này thì bà Lãm đã kịp lấy cái khăn mặt để ở đầu nệm bịt chặt đem miệng buộc phải tiếng ho chỉ vạc ra hú hụ cơ mà không khổng lồ thành tiếng. Viết bảo sao dạo bước này bà giỏi ho thế, sao không đi…nói mang lại đây, Viết kịp giới hạn lời. Viết định nói sao bà ko đi nhưng mà khám, chữa dịch ho đi nhưng chợt nhớ ra là bà làm những gì có tiền mà lại vợ chồng Viết lại cũng chẳng khi nào cho chi phí bà đi khám bệnh.

*
Nhà văn Vũ Đảm

Viết con quay vào buồng, nằm tiếp giáp vợ, nhì đứa con nhỏ dại nằm phía bên kia. Hừ! Viết thở dài, thì sẽ bảo là Viết cực nhọc ngủ cơ mà lại, hết trở mình qua phải rồi lại qua trái, nằm úp mặt rồi lại ở ngửa, mãi mà chả ngủ được. Chỉ với cách tốt nhất là làm cho tình với vợ, Viết hy vọng lắm mà lại ngặt nỗi vợ Viết lại thuộc một số loại đặt bản thân xuống là ngáy khò khò. Thị đã ngáy, lay thị dậy thì cầm cố nào cũng trở thành thị càu nhàu, mà lại không đánh thức thị dậy thì làm sao nằm đè lên người thị được? mặc kệ, Viết bước đầu gạ gẫm, gã gác chân lên đùi vợ, không thấy thị động che gì. Gã ôm siết lấy người vợ, cọ cọ chiếc của quí vào mông vợ, thị chỉ ú ớ vài câu rồi lại ngủ. Đến nước này thì cần dùng biện pháp ở trong nhà binh, gã lùa bàn tay thô ráp vào váy bà xã sục sạo. Bà xã Viết đẩy tay ông chồng ra. Mặc, gã càng sục sạo dũng mạnh hơn.

– Để yên cho tất cả những người ta ngủ- vợ gã gắt gỏng.

– có tác dụng một cái!

– Vừa buổi tối làm rồi, mệt mỏi lắm.

– cơ mà mà bà già tê ho, không ngủ được.

– Lại ho, không khéo bị bệnh ho lao, lây sang các bạn thì chết! Tìm cách mà xua đuổi khéo mụ ấy đi!

– Đuổi làm thế nào được, mặc dù sao cũng là bà mẹ mình.

– Ôi dào, chị em nuôi chứ phải bà bầu đẻ đâu mà đề xuất lăn tăn.

Viết ko nói gì, tốc váy vk lên rồi nằm đè lên trên người thị. Đến hôm nay thì dù không thích làm tình, thị cũng phải cắn răng mà chiều gã ông chồng vũ phu, nhưng mà không chiều thì nắm nào gã cũng khiến sự, không văng chim cò ra ầm ầm thì lại nốc rượu, đập phá. Thị dạng chân dạng tay nằm thẳng cẳng như doi khu đất còn Viết hùng hục bởi bừa trên fan thị, mười lăm, hai mươi phút sau, gã lăn ra cạnh bên thở hổn hà hổn hển và chỉ một lúc, Viết bước đầu kéo mộc ò ò.

Bên giường ngoài, bà Lãm nghe thấy hết tất cả những âm thanh và lời thoại của vợ ông xã Viết, nhì hàng nước đôi mắt bà tràn ra. Bà ko ngờ, bà nhặt Viết bị vứt rơi ngay sau khi đẻ ở nhà dọn dẹp và sắp xếp bệnh viện phụ sản, bà đem về nuôi nấng cho tới khi Viết cha mươi tuổi. Viết nạp năng lượng chơi, lười lao động, lại còn trộm cắp, bà xấu hổ với thôn ấp lắm nhưng con dại cái mang, bà đành cắm răng chịu đựng đựng. Bà nghĩ gồm khi đem vợ, Viết sẽ chí thú làm cho ăn, ráng là bà đi tìm kiếm vợ mang lại Viết cơ mà chẳng cô gái nào trong buôn bản dám mang Viết, vì Viết bị chột mắt, vì Viết lêu lổng. Tìm kiếm mãi cuối cùng cũng có cô nàng mắt lé làm việc làng bên đồng ý làm bà xã Viết. Thôi thì nồi nào úp vung nấy, bà Lãm vay mượn cưới bà xã cấp tốc mang đến Viết. Tưởng vợ ông xã Viết sẽ mang ơn bà, sinh sống với bà tử tế ai ngờ chúng coi bà còn lose đứa ở. Ngôi nhà của bà Lãm thay mặt đứng tên bà, sợ khi bị tiêu diệt đi bà ko sang tên cho Viết cần hai vợ ck đã lừa cung cấp ngôi nhà của bà rồi sở hữu ngôi bên khác đứng tên Viết. Khi biết được thủ đoạn của vợ ck Viết thì mọi việc đã hoàn thành xuôi, bà hotline Viết vào bảo, bà chết đi nhà này bà chả mang lại Viết thì mang lại ai, sao lại bắt buộc làm cái chuyện gian dối ấy? Viết vò đầu, gãi tai lý giải rằng, sợ bà tuổi cao sức yếu ra đi nhưng không kịp viết giấy sang trọng tên thì dễ dẫn đến kẻ khác nhăm nhe chiếm phần nhà yêu cầu mới làm vậy.

Bao nhiêu lần khác, vợ ông chồng Viết đá thúng, va nia, bà Lãm gần như nhẫn nhịn mà lại lần này chúng ao ước đuổi bà thoát khỏi nhà vì chưng sợ bị bà làm lây bệnh lao. Bà ít học mà lại bà biết mình không trở nên bệnh lao, giả dụ bị lao cần ho ra tiết như ông Hán, mà dịch lao bây chừ chữa ngoài chứ không giống như ngày xưa ai bị bệnh lao thì coi như thay chắc mẫu chết. Dẫu vậy bà ko thiết sống nữa, không hề ít lần bà ra mẫu miếu thờ nghỉ ngơi đầu làng, mong khấn thần linh hãy ban cho bà tử vong nhẹ nhàng tuy nhiên thần linh giận bà không với theo lễ thiết bị hay sao mà chưa đến bà ra đi. Sáng sủa sớm mai, mình download nải chuối lại ra miếu ước thần linh đợt tiếp nhữa xem sao. Biết đâu lần sau cùng này, mình được toại nguyện, một cơn gió độc đã quật mình vấp ngã lăn ra đất rồi gửi mình về với người ông chồng bạc mệnh. Bà Lãm suy nghĩ ngợi vào đêm cho tới tận khi gà gáy sáng.

Đã bốn năm nay bà Lãm bỏ ăn sáng, bà quăng quật ăn không phải vì một cái bụng không róc rách rưới mà vì bà hy vọng nhường suất bữa sớm thường là một bát cơm thừa hoặc nửa gói mì tôm mang đến vợ ck Viết. Bà bảo bà trong nhà chỉ xung quanh quẩn thổi nấu cơm, quyét dọn công ty cửa nên không đói còn vợ ông xã Viết phải đi làm việc đồng, bữa sớm cho no để sở hữu sức mà làm. Không bữa sớm nhưng bà cũng không có thói quen thuộc dậy muộn, bà dậy sớm quyét dọn nhà cửa, ra chuồng gà thả mấy nhỏ gà ra, mang đến nó chũm thóc. Khi nhị vợ chồng Viết chở nhì đứa con đến lớp rồi đi làm đồng luôn, bà Lãm lấy bao diêm cho vào túi áo, rời nhà ra đi chợ làng. Bà lấy ba mươi ngàn được lì xì hồi tết cài đặt nải chuối, thẻ hương và tập tiền vàng rồi đi cho ngôi miếu nghỉ ngơi đầu làng. Bà lấy bốn nén hương, bật diêm châm lửa, gặm vào các bát hương, còn thiếu một bát chưa xuất hiện hương, bà rước tiếp một nén hương thơm nữa châm lửa. Cắm xong xuôi nén hương cuối cùng, bà khấn thần linh:

– bé lậy thần linh hãy cho con về với người lớn tuổi tổ tiên, với chồng con cấp tốc nhanh lên, bé không thiết sống thêm một ngày làm sao trên cõi trần gian nhọc nhằn này nữa.

Bà vái tía vái, hóa rubi rồi đi thoát ra khỏi ngôi miếu. Bà không trở lại nhà cơ mà lụt cụt ra đi phía cánh đồng. Đã thọ lắm rồi bà mới có dịp ra cánh đồng làng, địa điểm cả đời bà lam bạn thân nhưng cũng là vị trí quá đỗi niềm nở với bà. Bà nhớ mùi bùn non, mùi thơm lúa trổ bông, mùi hương hồi hôi mặn chát của bao gồm mình. Từ ngày già yếu, nhì sào ruộng của bà, bà đến vợ ck Viết cấy, coi như bà góp gạo thổi cơm trắng chung. Bà xã Viết bảo lỗ to, nhị sào ruộng của bà một năm thu được tám tạ thóc, trừ tiền giống, phân đạm, dung dịch sâu, công cày bừa, công cấy, công gặt đi may ra còn được tứ tạ thóc. Một năm bà ăn uống dè sẻn cũng hết năm tạ thóc, vậy là lỗ một tạ. Bà nói với vợ Viết, bà nuôi thằng Viết từ ngày đỏ hon hỏn cho đến khi nó lấy bà xã hết từng nào thóc đến vừa, như thế nào bà tất cả tính chuyện lỗ lãi. Vk Viết ngượng ngập bảo, ấy là nói cho phấn kích vậy chứ ai hạch toán câu hỏi nuôi phụ huynh bao giờ?

Bà đi chiếu thẳng qua cánh đồng sẽ vào thì bé gái. Cánh đồng thì mênh mông, bà thì lảo đảo bé nhỏ như cánh cò cất cánh lả trái hướng gió. Thi thoảng bà cúi xuống ve vuốt phần đa lá lúa xanh mơn mởm đang xào xạc vào gió, bà hít hít hương thơm lúa, đông đảo cây lúa rung rinh vẫy kính chào bà, một bà lão nông dân thân quen. Lên bờ mương, bà rẽ phải lấn sân vào con đường chạy dọc bờ sông, bà đi xa, xa mãi cho tới khi đề nghị leo lên một chiếc cầu để tránh hẳn ngoài làng thì bà dừng lại. Chiếc cầu bắc qua sông, nối nhị xã, nó ko dài tuy nhiên khá cao, cái sông thì chảy xiết. Ngày còn thời con gái, công ty bà có tác dụng bún, bà vẫn gánh bún đi đổi, qua dòng cầu này thoăn thoắt, hiện nay nó sẽ là vật cản để bà dừng bước. Không, bà không thích dừng bước, bà không muốn quay về ngôi nhà đất của vợ ck Viết, nhưng mà thật ra là ngôi nhà của chính bà mà vợ ông xã Viết sẽ lập mưu thi thoảng đoạt. Đứng thở một lúc, đem lại sức, bà ban đầu leo lên cầu, từng bước, từng bước. Lên được mang đến trên khía cạnh cầu, bà hoa mắt, bước hụt xuống chiếc sông. Thời nhỏ gái, bà vẫn hay ra sông bơi, ngã nước nô đùa với đám chúng ta cùng làng mạc nhưng hiện giờ thì bà không thể. Làn nước chảy khỏe mạnh cuốn bà đi. Loại ý nghĩ cuối cùng của bà trước khi ngất xỉu đi là thần linh sống miếu làng đã giải thoát mang lại bà. Tuy nhiên thần linh chỉ thử thách bà mà không cho bà ra đi trong cô đơn, bi thảm đau vì vậy khi bà mở mắt tỉnh lại đã gồm tiếng reo lên sung sướng:

– Bà tỉnh rồi!

Bà Lãm tưởng đó là tiếng kêu của Viết cơ mà không, giờ đồng hồ kêu của anh ý Khảo- một người bầy ông trạc tuổi Viết. Vậy là bà hiểu fan này đã cứu giúp bà thoát khỏi cái chết. Người bầy ông nôn nả gọi bà xã mang cháo đến. Từ dưới bếp, chị Lan bưng chén bát cháo lên. Người ông xã bảo may quá, bà sẽ tai qua nàn khỏi. Cô vk bê chén cháo lại cạnh vị trí bà dỗ dành:

– Bà ăn uống tí cháo đến lại người!

Chẳng đợi bà vấn đáp không xuất xắc có, chị Lan đem thìa xúc cháo, gạnh vào miệng bà. Đôi đôi mắt bà ứa lệ bởi vì xúc động, chưa lúc nào bà được ai bón cháo, ngay cả những lần tí hon tưởng chết, vợ ông xã Viết cũng không lúc nào nấu cháo đến bà chứ đừng nói là bón cháo. Bà hớp hớp từng tí cháo. Cháo gà nóng gồm hành làm cho những người bà rét lên. Đến chiều thì bà có thể ngồi dậy được, anh Khảo hỏi công ty bà nơi đâu để cho báo kẻo con cháu lo âu, đi tìm. Bà khẽ rung lắc đầu, nước mắt bà lại ứa ra nhiều hơn, bà kể qua mang đến vợ ông chồng anh Khảo nghe về tình cảnh của mình. Cả nhì vợ ông xã Khảo hồ hết lặng đi vì chưng thương bà. Anh Khảo bảo:

– Cả hai vợ ông xã cháu những bị mất bà mẹ từ sớm, nhiều lúc thèm một tiếng gọi chị em mà không được. Vậy bà sinh hoạt lại nhà chúng cháu, vợ chồng cháu xin phép được coi bà là mẹ!

Bà nghĩ mang đến Viết, người con mà bà nuôi từ thời điểm ngày bị vứt rơi, bao những giọt mồ hôi nước mắt nạm mà nó còn hắt hủi bà, thì sao bà rất có thể tin được khẩu ca của nhị vợ chồng này, tuy nhiên họ đã cứu giúp bà thoát khỏi chết đuối. Bà bảo chả dám có tác dụng phiền hai vk chồng, bà chỉ xin làm việc thêm một vài ba hôm mang đến khỏe rồi bà ra đi. Bà thở dài:

– giá bán như vợ ông xã anh chớ vớt tôi lên thì giỏi hơn. Tôi đã mong thần linh ngơi nghỉ miếu làng và để được chết. Thần linh đã hỗ trợ tôi, cụ mà anh chị lại vớt tôi lên. Khổ mẫu thân tôi mong mỏi chết nhưng cũng không được chết.

Anh Khảo kéo vợ ra một chỗ nói nhỏ, chắc hẳn bà tử tự, tội nghiệp bà, bà không tin tưởng vợ chồng mình, mình yêu cầu thế này, thay này. Chị Lan gật đầu, cả nhị đi đến bên bà, quỳ xuống:

– bà bầu hãy tin vợ ông chồng chúng con, chúng con xin nhận bà bầu làm chị em nuôi từ tấm lòng, nếu có toan tính gì thì xin giời cao trừng phạt!

Nói xong, vợ chồng anh Khảo đi đến bàn thờ, thắp hương, khấn vái mẹ đẻ hãy cho phép hai vợ chồng được dấn người bà mẹ nuôi này cho vui cửa vui nhà, cho các cháu được call tiếng bà. Nếu hai vợ ck ăn nghỉ ngơi thất đức xin bà mẹ cứ ra tay xử phạt. Lời khấn của vợ ông chồng anh Khảo khiến bà Lãm cảm động, bà cảm giác được tấm lòng chân thực của vợ ông chồng Khảo. Bà bảo thiệt phúc đức đến bà gặp được vợ ck anh Khảo, bà xin thừa nhận hai vợ chồng làm nhỏ nuôi mà lại bà chả bao gồm gì mang lại hai bé cả. Vợ ck anh Khảo mừng quá, bao phủ lấy bà Lãm như thể ôm người người mẹ đẻ đi xa lâu ngày mới gặp.

Buổi chiều, hai đứa con của vợ ck anh Khảo đến lớp về, anh Khảo dẫn mẫu Nhị, thằng Tuất đến trước mặt bà Lãm khoanh tay kính chào bà, bảo đó là bà nội. Bọn chúng ríu rít bên bà như bầy đàn chim non mặt mẹ. Bà mừng mừng, tủi tủi trước nụ cười mà không lúc nào dám nghĩ tới.

Đêm ấy, bà Lãm ngủ riêng rẽ một chống trên tầng hai. Bà lại ho, vì chưng bị thâm nhập nước lạnh yêu cầu bà càng ho các hơn, lớn hơn. Bà cũng đã cố mang khăn bịt mồm các lần ho cơ mà tiếng ho dù nhỏ dại song vẫn vọng lên tầng ba nơi vợ ông xã anh Khảo sẽ ngủ. Chị Lan đi xuống, vào chống bà hỏi:

Bà bị cảm lạnh rồi, để con đánh gió cho.

Chị Lan đem lọ dầu gió đánh gió đến bà Lãm, bà bảo bị ho trường đoản cú mấy hôm rồi. Chị Lan nói bà cầm chịu đến sáng mai rồi gửi bà đi khám đa khoa khám. Sáng hôm sau, anh Khảo đưa bà đến cơ sở y tế khám, bà hổ hang lắm, bà không giúp được vấn đề gì mang lại vợ ông xã anh Khảo mà đã khiến cho vợ ông xã anh đề xuất lo lắng, tốn tiền đưa bà đi kiểm tra sức khỏe bệnh. Bà Lãm nói không cần thiết phải đi khám, cứ ra hiệu thuốc thiết lập cho bà ít thuốc ho, uống là khỏi. Vợ ông chồng anh Khảo ko nghe, nằng nặc đòi bà đi viện khám.

Bác sĩ khám, chụp X.Q, bà bị viêm nhiễm phế quản, chỉ việc mua dung dịch về uống mà chưa phải nằm viện. Bà uống dung dịch được bảy ngày thì cơn ho sút hẳn, anh Khảo không làm trong ngành y nhưng tất cả kiến thức, kinh nghiệm trong việc chữa bệnh. Bà uống bảy ngày phòng sinh, chắc đã mất viêm phế truất quản nhưng vẫn còn đấy ho bởi vì khí huyết đề nghị anh mang lại bà uống tiếp thuốc Ho P/H, một phương thuốc Nam nhưng mà anh và anh chị em vẫn tốt dùng. Trái nhiên uống thuốc Ho P/H thêm tư ngày nữa thì bệnh ho của bà Lãm khỏi hẳn, đêm đêm bà không hề ho nhưng mà ngủ ngon giấc đến ngay gần sáng. Bà Lãm vui lòng lắm, bà sung sướng không phải vì ngoài ho mà đặc biệt quan trọng là tối đêm bà không làm tác động đến giấc ngủ của đầy đủ người. Mức độ khoẻ của bà ngày một khoẻ ra bởi được ăn uống uống không thiếu thốn và điều đặc biệt bà được thoải mái và dễ chịu về tinh thần. Vợ ông chồng anh Khảo chăm sóc bà như chăm lo người chị em đẻ ra mình, nhị đứa con cháu cũng luôn quấn quýt bên bà. Nhiều lúc ngồi một mình, bà hay thẩn thơ nghĩ ngợi, cũng là bé nuôi, sao Viết được bà cưu mang, nuôi nấng vất vả từ nhỏ bé mà lại sống phụ bạc với bà. Ngay cả khi nghe tới tin tất cả một người đàn bà bị té xuống sông được một người bầy ông đi đường vớt lên, tối ấy không thấy bà về bên nhà, vợ ck Viết đoán già đoán non tín đồ bị té xuống sông chính là bà nhưng mà cả hai vợ ck đều ko đi tìm, lại còn bảo chết trôi sông, bị tiêu diệt đầu con đường xó chợ mà mang lại nhà là xúi quảy lắm. Còn anh Khảo, bà chưa một ngày nuôi anh, sao lại quá tốt với bà, anh không phần đông đã anh dũng lao xuống chiếc sông đang chảy xiết để cứu vớt bà, sơ cứu đến bà rồi chuyển bà về nhà dìm làm mẹ nuôi. Vợ chồng anh Khảo dấn bà làm mẹ, do thèm được một tiếng gọi”mẹ”. Bà ko hiểu lấy được lòng người, không phân tích và lý giải được bản tính con tín đồ bằng đầy đủ suy tính, so bì, bà duy nhất điều trung tâm tâm niệm niệm vào đầu, bà ăn uống ở nhân hậu nên được thần linh ở miếu làng che chở.

Xem thêm: Lỗi " Gói Cài Đặt Không Hoàn Chỉnh Liên Quân

Từ ngày thừa nhận bà làm bà mẹ nuôi, cuộc sống đời thường trong mái ấm gia đình vợ ông xã anh Khảo cũng đầy ắp giờ đồng hồ cười, ngay thiết yếu anh Khảo cũng trung khu sự với vợ rằng nhà mình nhờ vào có người mẹ Lãm về sinh hoạt cùng nhưng mà vợ chồng con chiếc rất ít khi ốm đau, quá trình của anh ở cơ sở thì thuận buồm xuôi gió. Chị Lan cũng tán thành với chồng, chị bảo rằng cái cửa hàng kinh doanh vải của chị ý ở chợ thị xã huyện đi dạo này cũng tấp nập tín đồ mua, nhưng mà toàn những người tiêu dùng cả súc vải đề xuất lãi càng nhiều. Chị còn bàn với chồng, tháng tới, khi hai người con nghỉ hè, anh chị em sẽ chuyển bà lên tp. Hà nội thăm quan lại một chuyến, cả đời bà chưa chắc chắn thủ đô, không được vào thăm lăng hồ chủ tịch bao giờ. Anh Khảo phấn khởi, nhất trí với sáng kiến của vợ.

Khỏi yêu cầu nói, lúc nghe tới tin cha mẹ bảo hè này sẽ đưa các bạn lên thủ đô thăm quan, dòng Nhị, thằng Tuất nhảy đầm cẫng lên, bọn chúng chạy lại mặt bà, bá cổ hét lên:” Bà ơi đi Hà Nội, đi thành phố hà nội thăm Lăng Bác!”. Bà cười:” cha mẹ các con cháu thưởng cho những cháu bởi chăm ngoan, học giỏi đấy!”.” Vâng chúng con cháu sẽ học giỏi, ngoan ngoãn bà ạ!”. Nhờ bao gồm lời động viên của bà, mà lại quả nhiên thời điểm cuối năm học, cả chiếc Nhị học lớp 5 cùng thằng Tuất học tập lớp 3 phần đông đạt học sinh giỏi. Anh Khảo vui mắt nói cùng với bà, bà xứng đáng là nhà tư tưởng học, phần đông năm hai đứa chỉ đạt học viên tiên tiến, nhờ gồm lời khích lệ của bà mà bọn chúng ra sức học buộc phải thi thời điểm cuối năm hai đứa đều đạt một số loại giỏi. Bà Lãm bảo dạy trẻ yêu cầu lấy khen làm bao gồm chứ đừng mang phạt là chính. Rước khen, kèm mọi phần thưởng, quà tặng tuy bé dại nhưng sẽ động viên, khuyến khích được chúng. Còn mang phạt, chúng hay sợ, chỉ lo ứng phó mà không ngại phấn đấu đề nghị học sẽ kém đi. Chị Lan thấy hai đứa con đều đạt học sinh xuất sắc thì hãnh diện khoe khắp chợ. đa số người hỏi chị cho con học thêm ngơi nghỉ đâu khiến cho con mình mang lại học. Chị Lan bảo, cánh bọn bà bọn chúng mình xuyên ngày chúi đầu với buôn bán, buổi tối về mệt buồn bực cả người, đã nắm vài đêm một lần, ông ông xã lại còn “gạ gẫm” thì còn đâu sức lực, thời gian mà dạy dỗ con, vậy nên ck chị bao gồm trách niệm kèm cặp nhỏ học bài. Còn “bà giáo” Lãm thì có trách nhiệm nhắc nhở, động viên chúng học, nhờ chũm mà chúng học hành tiến bộ. Cả chợ đông đảo nói, sắm sửa lắm lộc không bởi cái lộc con cái chăm ngoan, học giỏi, đằng này chị Lan không những có lộc bán buôn mà còn tồn tại cả lộc bé ngoan, học tập giỏi, chắc hẳn rằng nhờ vợ chồng chị đã cứu vớt sống cùng nhận bà Lãm làm mẹ. Chị Lan bảo chị cũng nghiệm thấy thế, bà thay thật phúc hậu, nom cứ như bà tiên vào chuyện cổ tích.

Lần trước tiên trong cuộc sống bà Lãm được bước đến thủ đô. Hà nội thủ đô đẹp quá, bạn xe rộn rịp như mắc cửi. Bà được vợ ông chồng anh Khảo đưa vào thăm Lăng Bác, Văn miếu- Quốc Tử Giám, đi Thảo nạm viên xem thú, thấy voi, hổ, khỉ, cái Nhị, thằng Tuất cứ dán đôi mắt vào nhìn, còn bà thì hỏi nhân viên chăm lo thú, cái ông tía mươi dữ tợn kia ngày xơi hết cả một nhỏ lợn thì chi phí đâu nhưng nuôi ông? Anh nhiên viên bảo đúng vậy, nếu như thả phanh ra thì ông tía mươi buộc phải xơi hết ngày một con lợn mấy chục kilogam nhưng kinh phí đầu tư có ít nên chỉ có thể cho ông ấy ăn uống vừa phải thành ra cái bộ xương sườn của ông bố mươi mới nhô ra gắng kia.

Hà Nội cùng với bà, cái gì rồi cũng lạ, cũng thích tuy nhiên bà ưng một cái bụng nhất vẫn chính là được vợ ông xã anh Khảo bỏ vô thăm Lăng Bác, chùa Trấn Quốc, miếu Quán Sứ, đền tiệm Thánh, đền Ngọc Sơn. Vợ ông chồng anh Khảo là tín đồ tín ngưỡng, duy nhất là chị Lan có tác dụng nghề mua sắm nên đi mang lại đền, chùa nào chúng ta cũng để lễ, thắp hương khấn vái. Bà với hai đứa nhỏ được vợ chồng anh Khảo mang đến đứng sinh hoạt giữa, bà cũng khấn thầm trong miệng, bà cảm ơn trời phật gồm mắt, thương bạn nên cuối đời đã mang đến bà có bạn con nuôi hiếu thảo. Khi ở miếu Quán Sứ ra, vợ ông xã anh Khảo vẫn lúi húi tải mấy cuốn khấn Nôm, gớm Phật thì tất cả thằng bé xíu bán vé số dạo cho năn nỉ vợ ông chồng anh Khảo download nốt cho nó khu vực vé số còn lại, cả hai tín đồ không mua, nó đến mặt bà, nước mắt ngân ngấn, nói rằng không chào bán hết chỗ vé này, tối nay và ngày mai nó nên nhịn đói. Bà sực nhớ đêm qua bà nằm mê thấy thần linh sinh sống miếu làng đến bảo ngày mai có đứa trẻ nào đến cung cấp cái gì thì tải cho nó. Vắt là bà mang số tiền mà lại vợ ông xã Viết thỉnh thoảng đến bà nhằm bà nạp năng lượng quà vặt mà lại bà nuối tiếc tiền ko ăn, mua vé mang đến thằng bé, tất cả mười lăm tờ vé số không còn bảy lăm ngàn. Bà vứt mười lăm tờ vé số vào bên trong túi áo, định bụng về tối về đưa đến anh Khảo tuy nhiên bà quên béng đi mất. Sáng sủa ra bà sờ túi áo, thấy vé số, bà điện thoại tư vấn anh Khảo đến kể về giấc mơ, về việc chọn mua vé số. Anh Khảo tức tốc ra mâm vé số ở cạnh hotel so số. đôi mắt anh hoa lên, mười tờ vé số mang ký kết hiệu na 30046 của bà trúng số độc đắc .

Cả phố huyện xôn xao về câu hỏi bà Lãm đi thăm quan hà thành trúng số độc đắc được một tỷ năm trăm triệu. Cái tin này cũng bay nhanh về xóm bà, thế ra bà Lãm vứt nhà ra đi, được thần linh sinh sống miếu buôn bản phù hộ đến trúng số độc đắc. Ngôi miếu làng hồi xưa vắng vẻ, nay fan làng, người huyện, người tỉnh trong, tỉnh quanh đó đến xếp mặt hàng rồng rắn sẽ được bê lễ vật dụng vào thắp hương, mong thần linh phù hộ cho khách hàng trúng số, trúng lô đề, buôn năm lãi mười, thăng quan liêu tiến chức.

Sáng nay, bắt đầu sớm tinh mơ, tiếng chuông cổng nhà anh Khảo sẽ vang lên dồn dập, anh đi ra mở cổng, một dòng xe tắc-xi vẫn nổ máy hóng ngay trước ngôi nhà, một người bọn ông bước xuống hỏi:

– Xin lỗi bà Lãm có nhà không?

– Có, anh là ai?

Vừa lúc đó bà Lãm từ trong nhà đi ra, người lũ ông lao lại phía bà, lôi ra tắc- xi:

– Bà về sinh sống với vợ chồng chúng con, chúng bé tìm bà rõng chảy mấy tháng trời.

Thì ra là Viết, từ thời điểm ngày bà quăng quật nhà ra đi, Viết chỉ ra rằng xã trình báo cơ mà không một lần đi kiếm kiếm. Tra cứu làm bỏ ra khi bao lần vợ chồng Viết muốn tống bà ra khỏi nhà, nay bà tự bỏ đi, thời cơ vàng bạc bẽo này là chiếc cớ xuất sắc đẹp xua bà đi mà lại dân làng quan yếu trách móc. Nay báo cáo được bà trúng số độc đắc, Viết vẫn thuê hẳn xe cộ tắc-xi để tiếp bà về. Bà Lãm kêu lên:

– Không, cứu giúp tôi với!

Anh Khảo bảo:

– Bỏ bà bầu tôi ra!

Viết quát to lớn :

– Tao mới đó là con!

– Không, tôi không tồn tại đứa con tệ bạc như anh. Bỏ tôi ra, vứt tôi ra!

Ầm ĩ cả phố huyện, cuối cùng anh Khảo yêu cầu gọi điện cho công an 113 đến mới giải cứu vãn được bà Lãm ngoài sự dữ dằn của Viết. Viết tuyên bố sẽ khởi kiện ra toà.

Ngày toà án huyện xét xử nguyên đối kháng Lê Công Viết khiếu nại bị 1-1 Đào Văn Khảo về tội chiếm phần đoạt mẹ nuôi, người dân trong thị trấn kéo cho xem hết sức đông, bên phía trong hội trường xử án chật kín, bạn ta còn đứng tràn ra cả hành lang.

Thẩm phán:

– Nguyên đơn cho biết mục đích của vấn đề kiện bị đơn?

Nguyên đơn:

– Tôi mong muốn đón bà bầu nuôi về nhà để phụng dưỡng.

Thẩm phán:

– nguyên nhân mẹ nuôi quăng quật nhà ra đi đã năm tháng mà bấy giờ bị solo mới đón về? hợp lý là do mẹ nuôi new trúng số độc đắc?

Nguyên đối chọi ấp úng vấn đáp quanh co. Quan toà hỏi bà Lãm về sự bỏ bên ra đi. Bà Lãm vừa khóc vừa đề cập lại cuộc sống cơ cực của bà, bà rước chồng, chồng mất sớm không kịp đến bà một nhọt con. Lúc tới bệnh viên phụ sản thăm fan đẻ, thấy Viết bị vứt rơi sinh hoạt nhà dọn dẹp bệnh viện, bà đem đến nuôi cho tới khi cưới bà xã cho Viết, bị vợ ck Viết lừa buôn bán nhà, bị đối xử tệ bạc. Chiếc đêm sau cuối bị vợ ông chồng Viết nhiếc móc, bà đang ra miếu buôn bản xin thần linh cho bà được chết, bà trải qua cầu bị ngã xuống sông và được anh Khảo cứu vớt vớt sơ cứu, chuyển bà về nhà chăm lo rồi nhấn làm mẹ nuôi, đối xử ân đức còn hơn cả con đẻ. Nguyện vọng của bà là được nghỉ ngơi lại bên vợ ông chồng anh Khảo cho tới khi chết.

Nguyên đơn:

– Bà không về sinh sống với tôi thì toà cũng đề nghị xử mang đến tôi được một phần số chi phí mà bà bầu tôi trúng số.

Thẩm phán:

– Số tiền đó phát sinh sau khoản thời gian bà Lãm đi khỏi công ty nguyên đối chọi nên quyền quyết định là của bà Lãm.

Nguyên đơn:

– dẫu vậy dẫu sao, nhờ tất cả bỏ nhà ra đi thì bà bầu tôi mới trúng số.

Thẩm phán:

– mà lại nếu bị đơn không dũng cảm nhảy xuống sông cứu vãn thì bà Lãm liệu bao gồm còn sống để mua vé số? Vậy đề xuất với anh, coi như bà Lãm sẽ chết, trường hợp trả tiền cho anh thì chỉ trả chi phí cỗ áo quan một triệu năm trăm ngàn đồng. Còn tiền tải hương hoa, vải niệm, nến, chén cơm con trứng thì lấy vào tiền phúng viếng của dân làng.

Nguyên đơn:

– Một cỗ quan tiền tài, thưa toà giá thị phần là ba triệu, sao tôi chỉ được một nửa tiền?

Thẩm phán:

– bố triệu là hòm loại tốt. Một tín đồ như anh, bà Lãm bị ho cũng hại tốn chi phí không đưa đi khám thì liệu anh có hào phóng mua cỗ áo quan loại tốt không?

Cả hội trường xử án vỗ tay tán thưởng. Quan toà hỏi bà Lãm:

– Số tiền trúng số này trọn vẹn thuộc quyền thiết lập của bà, bà định làm cái gi với số tiền này?

Bà Lãm:

– Trả vợ chồng anh Viết hẳn cỗ săng loại tốt ba triệu, mang đến hai đứa con của vợ ông chồng anh Viết mỗi đứa năm chục triệu rước gửi tiết kiệm để đưa tiền ăn uống học còn bao nhiêu tôi cho tất vợ chồng anh Khảo.

Bị đơn:

– nhỏ xin cảm ơn mẹ. Nhỏ nhận mẹ làm bà mẹ nuôi không phải vì tiền vì chưng vậy nhỏ chỉ xin dìm một triệu để đưa cái lộc, loại phúc của mẹ, còn bao nhiêu con xin đem khuyến mãi ngay cho Trung chổ chính giữa Bảo trợ huyện sẽ giúp đỡ đỡ các cụ già cô đơn. Bà mẹ yên tâm bé sẽ nuôi dưỡng mẹ như mẹ đẻ, lúc nào mẹ trăm tuổi, chúng nhỏ sẽ lo ma chay, cúng giỗ chu đáo cho mẹ.

Xem thêm: Chiếc Máy Tính Điện Tử Được Phát Minh Vào Năm Nào ? Nguồn Gốc Từ Đâu?

Tiếng vỗ tay vang lên rầm rầm. Bỗng nhiên huỵch, nguyên solo ngã chúi người xuống chân ghế. Thẩm phán định điện thoại tư vấn xe cấp cứu nhưng bà Lãm bảo ko cần, bà nói nhỏ dại vào tai anh Khảo, anh đi đến mặt Viết cố gắng mấy tờ năm trăm ngàn dúi vào tay Viết. Thiệt diệu kỳ, chỉ một lúc sau Viết thức giấc lại, mắt nhìn chằm chằm vào đầy đủ tờ năm trăm ngàn.