Nhạc sĩ nguyễn xuân khoát

     
Nhạc sĩ Nguyễn Xuân Khoát sinh ngày 11.2.1910 tại phố nhà Thờ, Hà Nội, mất ngày 7.5.1993 tại Hà Nội, thọ 84 tuổi. Sinh thời và cho đến hôm nay, những thế hệ nhạc sĩ việt nam đương đại đa số gọi ông bằng cái tên trìu mến “Người anh cả Tân Nhạc” tuyệt “Người anh cả làng mạc nhạc” hoặc thân thiện hơn “Cụ Cả Khoát”.


Bạn đang xem: Nhạc sĩ nguyễn xuân khoát

*
Nhạc sĩ Nguyễn Xuân Khoát. Ông từng nhắc lại cùng với tôi hầu hết kỷ niệm học tập nhạc thời tx thanh xuân mơ mộng. Năm 27 tuổi (1927), Nguyễn Xuân Khoát cùng các bạn Nguyễn Hữu Hiếu, Nguyễn Văn Giệp… vào học tập “Viễn Đông âm thanh viện”Sau 3 năm, tín đồ Pháp quyết định đóng cửa trường nhạc này và buông thõng một câu nhấn định: “Người nước ta không có công dụng âm nhạc”. Với Nguyễn Xuân Khoát cùng các bạn đã ở tuổi “tam thập nhi lập” đành lủi thủi cách ra đường, kiếm nạp năng lượng bằng câu hỏi đi chơi bọn ở các hộp đêm. Tuy vậy chính trong những ngày tuyệt vọng nhất, âm thanh cổ truyền nước ta đã cứu giúp sống, phục hồi Nguyễn Xuân Khoát. Chủ yếu trong nỗi căng thẳng mệt mỏi và ngán ngẩm từng đêm vác đàn đi về từ vỏ hộp đêm, Nguyễn Xuân Khoát lại nghe vẳng nơi đây tiếng bầy một giai điệu cổ, tiếng phách bay ra từ làng mạc ả đào.Và tình cờ đâu đó, vọt căng tiếng bọn bầu. Những âm nhạc ấy thuộc những âm nhạc thuở thơ ấu đã dắt chuyển Nguyễn Xuân Khoát cách sang một chân trời mới. Ông âm thầm lặng lẽ học chèo, học tập ca trù, phổ những bài bác ca dao như “Thằng Bờm”, “Con Voi”, “Con cò mày đi nạp năng lượng đêm”… và viết những bài bác hát new mang âm hưởng dân ca như “Bình minh”… nhất là độc tấu piano “Trống Tràng Thành” lấy cảm giác từ “Chinh phụ ngâm”. Thiết yếu ông với Nguyễn Văn Tuyên sẽ có bài xích hát in ở báo “Ngày Nay” ngày thu năm 1938 như tờ khai sinh đến Tân Nhạc việt nam đã nhiều năm hoài thai. Ở Nguyễn Văn Tuyên là “Kiếp hoa”. Còn làm việc ông là “Bình minh”.Một lần khác ông hỏi tôi về tiếng nuốm chọe. Thấy tôi lúng túng ông cười. Càng lao vào vào tò mò âm nhạc dân tộc, Nguyễn Xuân Khoát càng thấy cái riêng, cái khác biệt của nhạc Việt. Ông cùng Đoàn Phú Tứ, Nguyễn Đỗ Cung, Nguyễn Lương Ngọc, Phạm Văn Hạnh cùng Nguyễn Xuân sanh lập ra nhóm “Xuân Thu Nhã Tập” thời điểm đầu tháng 6.1942 với bốn tưởng nhắm tới dân tộc nhưng có tuyên ngôn rõ ràng và nhan sắc sảo: “Nhạc phát sinh muôn nghìn khúc điệu, máu tấu trong vạn vật, trong văn thơ, trong nghệ thuật, trong tư tưởng, hành vi. Không có nhạc là không có gì hết…”.Hướng theo tứ tưởng này, Nguyễn Xuân Khoát vẫn phổ bài xích thơ “Xây mơ” của Nguyễn Xuân sanh và nhất là “Màu thời gian” của Đoàn Phú Tứ với 1 phần đệm piano rực rỡ đến tận bây giờ. Ngày ấy, trường hợp Lưu Hữu Phước kết phù hợp với Thế Lữ tạo nên sự ca kịch “Tục lụy”, thì Nguyễn Xuân Khoát lại kết phù hợp với Thế Lữ làm nên ca kịch “Trầm hương Đình”. Ca khúc “Chào bạn chìm bóng” là ca khúc rất hấp dẫn mà Nguyễn Xuân Khoát viết đến ca kịch này từ bỏ phần lời của thay Lữ.Theo hồi ký Thế Lữ, lúc ông thuộc hai thiếu nữ nghệ sĩ hát đến nhà Nguyễn Xuân Khoát để tạm hát một đoạn lời: “Khoát khẽ bảo tôi (Thế Lữ): “Thấy rồi”. Mắt anh sáng sủa lên. Anh vơi nhàng nạm lấy guitare treo ngay tầm tay, bấm thành phần nhiều nốt đệm theo vơi như tương đối gió. Thiếu phụ ca sĩ giọng Huế - tp sài gòn pha chút hơi hà thành của kịch thơ mà người chị em tập quen, tuy vậy ca thường xuyên hát. Khoát bấm đàn to hơn với tiếng tuy nhiên ca cũng rõ nét, phấn hứng thêm, như chạm mặt được sự phụ thuộc vào tiếng đàn của nhạc sĩ. Một điệu bi hài bi thảm chưa từng có lúc nào nhưng lại siêu quen tai được phác lên. Khoát cùng tôi vỗ tay, chúc mừng hai người cô bé - bọn họ vừa mừng vừa thẹn. “Thấy rồi! Được rồi!”, Khoát đang ghi âm được đoạn ca ứng biến hóa của hai đàn bà ca sĩ và khi anh chỉnh lý lại thì “Chào bạn chìm bóng” khá vừa ý với đã đích thực ra đời”.Mang bao thèm khát tuổi trẻ em mong lao vào vào đóng góp cho music nước nhà, nhưng với sự nhạy bén của chổ chính giữa hồn nghệ sĩ, Nguyễn Xuân Khoát đã nhận thức thấy sự thất vọng của một người nghệ sỹ trong quốc gia nô lệ. Ông đã vứt lại hồ hết lê lết ngao ngán tại các hộp đêm. Đầu năm 1945 Ất Dậu, lúc nạn đói từ nông làng kéo về Hà Nội, thì cũng là lúc Nguyễn Xuân Khoát nhập đoàn kịch Anh Vũ với chũm Lữ, Đoàn Phú Tứ, Bùi Công Kỳ, Văn Chung… màn biểu diễn xuyên Việt. Vào vốn liếng nhạc phẩm có theo có thêm bài xích “Uất hận”. Lúc trở về Hà Nội, Nguyễn Xuân Khoát đang có bài viết quan trọng “Nguyện vọng âm nhạc” trên tạp chí “Tiên Phong” của Hội Văn hoá cứu vớt quốc với tham gia hoạt động cho Hội Khuyến nhạc của ông giữ Quang chăm nom cùng Nguyễn Hữu Hiếu và Nguyễn Văn Giệp. Các ông cũng lập thành dàn nhạc nghịch ở quán nghệ sĩ (Nhà Khai Trí Tiến Đức - mặt hàng Trống).Sau tối 19.12.1946, để lại kinh thành nghi ngất cháy sau lưng, Nguyễn Xuân Khoát phổ bài bác thơ “Giết giặc” của Tố Hữu và bắt đầu làm đoàn kịch tháng Tám của bộ Nội vụ đúc kết Vân Đình. Lại số đông đêm diễn tả ở vùng từ bỏ do. Từ bỏ đó, Nguyễn Xuân Khoát cứ đi dần dần lên Việt Bắc theo phòng chiến. Trê tuyến phố đi ông đã chứng kiến cảnh những nhà bái bị tàn phá. Ngay khi lên đến Việt Trì, ông vẫn viết ra một tác phẩm béo cho kháng chiến. Đấy là “Tiếng chuông bên thờ” độc đáo mang âm hưởng phảng phất “Trấn thủ lưu lại đồn”. Cuộc ngôi trường kỳ càng ác liệt, càng cần các văn nghệ sĩ hễ viên fan lính.Sau lúc viết xong xuôi “Tiếng chuông nhà thờ”, Nguyễn Xuân Khoát đã rời Đoàn văn nghệ kháng chiến, nhập ngũ.

Xem thêm: Tề Mặc Bao Nhiêu Tuổi Teen Đáng Giá Bao Nhiêu? Tâm Thư Một Dân Việt Nhập Cư Mỹ Quốc



Xem thêm: Đâu Ai Chung Tình Được Mãi Hợp Âm Ai Chung Tình Được Mãi, Hợp Âm Ai Chung Tình Được Mãi

Là nhạc sĩ khoác áo lính, lân cận việc đeo trên vai chiếc đàn gió hành quân với biểu diễn những chàng “vệ túm”, Nguyễn Xuân Khoát đã gồm thêm hầu như sáng tác new như “Đoàn quân cứu thương”, “Chiều Việt Bắc”… và nhất là “Hát mừng chiến thắng” chỉ gọn ghẽ một đoạn solo với 16 nhịp 2/4. Với nét lạc quan ấy, Nguyễn Xuân Khoát đã tự vượt qua mọi tinh vi của kỹ thuật để đạt tới mức độ đơn giản và giản dị đầy sáng sủa với âm hưởng dân ca Bắc Bộ.Từ sự tự tin ấy, sau thời hạn ngắn gia nhập quân đội, Nguyễn Xuân Khoát lại nhận nhiệm vụ ở Đoàn Văn người công nhân dân Trung ương. Ở Đoàn, sau phần đa thử nghiệm ấu trĩ dùng dương núm đệm cho hát chèo theo phong cách cộng minh, Nguyễn Xuân Khoát sẽ cùng những đồng nghiệp tạo thành ra phần tử nghiên cứu vãn thanh nhạc dân tộc làm gốc rễ cho nền kịch hát bắt đầu Việt Nam. Lúc Hội Nhạc sĩ vn thành lập cuối năm 1957, Nguyễn Xuân Khoát được bầu quản lý tịch Hội. Suốt đầy đủ năm tiếp theo sau của cuộc chiến tranh chống Mỹ, với Tổng Thư ký Đỗ Nhuận, Nguyễn Xuân Khoát đã tạo ra dựng được lên một đội ngũ âm nhạc hùng mạnh mẽ như một binh chủng quan trọng với mức độ công phá của music còn lớn hơn bom đạn, thúc giục dân tộc thành công dã man và xâm lược.Cùng với sự điềm đạm lãnh đạo toàn team ngũ, những góp phần tác phẩm của chủ yếu mình, Nguyễn Xuân Khoát còn luôn ngẫm nghĩ định ra một chiến lược cho âm nhạc vn lâu dài. Ông mong mơ gồm một dàn nhạc dân tộc vn với sự khác biệt của bộ gõ “Tiếng gõ từ dịu tới nặng, từ bỏ câm mang đến vang là chiếc nền đến giai điệu phóng khoáng cất cánh lên, là mẫu kèo, loại cột chống cho dòng mái giai điệu, không bí mật như dàn nhạc phương Tây. Nó nối liền và thoáng đãng, ko bưng đậy như bức tường hoà thanh phương Tây. Đường nét nó đuổi theo chiều ngang rộng là chiều đứng. Nó đóng câu, mở câu bằng tiết tấu, nhịp điệu, không bằng hoà thanh. Bộ gõ thuần Việt có tác dụng gây ko khí, dẫn nhịp, làm cho nền, bắc cầu, chấm câu, dẫn dắt kịch tính giản dị, tế nhị, độc vị”. Với phát minh dàn nhạc dân tộc vn của Nguyễn Xuân Khoát, từ không ít năm trước, bọn họ đã tạo hình thành được dàn nhạc này và vừa mới đây là dàn nhạc dân tộc bản địa của học viện Âm nhạc nước nhà Việt Nam.Đỉnh cao của cục tác phẩm viết cho cỗ gõ của Nguyễn Xuân Khoát là tổ khúc tứ mùa “Xuân - Hạ - Thu - Đông” với tổ khúc tứ bình “Trúc - Cúc - Tùng - Mai”. đều tác phẩm viết cho bộ gõ của Nguyễn Xuân Khoát đã có được dàn nhạc gõ “Phù Đổng” thể hiện ở các nơi trong nước và nuốm giới, được hoan nghênh sức nóng liệt.Nguyễn Xuân Khoát đam mê music trong một niềm ám hình ảnh kỳ dị. Ngay sống cả tuổi già, lúc đau nhỏ xíu không thể tưởng chừng gượng gạo nổi, mặc dù vậy nếu bao gồm ai đến bàn về điều gì về âm nhạc thì nhỏ người music của ông lại bừng sáng, tỉnh táo bị cắn dở lạ thường. Ông hiểu âm thanh đến cốt lõi, rung hễ trong từng dấn nhá của nốt nhằm mường tượng, để cất cánh về nhiều phía mơ hồ của chổ chính giữa linh. Và chắc hẳn rằng vì thế, ông thường bi thương nhưng ko nặng nại suy nghĩ. Trong thời hạn gần cuối đời, mặc dù sống trong cảnh túng thiếu thường trực, ông vẫn không hề ngừng làm việc. Nhiều bài bác hát con trẻ thơ được ông viết ra bằng tâm hồn lão nhi. Ông ngoài ra sinh ra để gia công âm nhạc với đón nhận cảm hứng ở cuộc đời. Vừa hặm hụi làm việc, ông vừa trọn vẹn tin tưởng vể triển vọng của nền âm nhạc hiện đại Việt Nam. Với lớp đàn em, lớp trẻ, ông có một cái nhìn vô tư, công bằng trước những khả năng âm nhạc.Có một lần ông cho nhà Văn Cao. Lúc ấy Văn Cao new ở sài gòn ra. Sau đa số thăm hỏi, nhất là thăm hỏi chũm Lữ, ông đột hỏi Văn Cao nghĩ rứa nào về giờ đồng hồ trống chầu. Thì ra dòng nợ “tom chát” luôn luôn ám hình ảnh tâm trí ông. Văn Cao im thin thít rót rượu mời. Cả hai cụng chén. Ông Khoát nói ngay: “Cái giờ này cũng là tiếng trống chầu”. Rồi ông giải thích, mường tượng rứa nào kia để đến lúc tìm ra tiếng trống chầu là giờ đồng hồ rơi khẽ của một mảnh thiên thạch từ trái đất thẩm âm của fan nghe chợt lâm vào tình thế chiếu ca trù. Rồi ông bất thần dẫn tới quan niệm về tử vong như một tiếng trống chầu sau cuối tán thưởng cuộc sống. Ông trầm ngâm: “Cuộc sống cũng vui gồm kém gì chiếu hát. Vui lắm”. Rồi ông cười. Nguyễn Xuân Khoát cứ cụ ôm mộng mong trong một cuộc sống thường ngày nghèo của một nghệ sĩ.Có trưa hè, gặp mặt ông đi trên tuyến đường Ngô Quyền. Tôi hỏi: “Bác không nghỉ trưa à”. Ông mỉm cười hóm hỉnh: “Cần gì, nhằm lúc nào rồi nghỉ ngơi một thể”. Và ngày ấy đang đi đến với người anh cả Tân Nhạc Việt Nam. Vào tầm 3 giờ sáng ngày 7.5.1993, ngày đáng nhớ 39 năm thắng lợi Điện Biên Phủ, ông đã trút hơi thở cuối cùng, quăng quật lại bao ý định và niềm tiếc nuối thương vô hạn của cuộc đời.Sinh thời, trong bài xích “Nguyện vọng âm nhạc” in lên trên Tạp chí đi đầu năm 1946, Nguyễn Xuân Khoát đã gồm mơ ước: “Âm nhạc nước ta sẽ màn trình diễn khắp năm châu, ni ở kinh thành nước này, một người nghệ sỹ độc tấu bọn bầu, mai tại một thành thị khác, một nghệ sỹ việt nam nữa dạo bước tấu một bản nhạc bằng nhạc khí phương Tây…”. Ước mơ ấy của ông đang trở thành hiện thực từ rất nhiều thập kỷ qua cùng nhất là từ khi ông tạ thế.