Lá Liễu Dài Như Một Nét Mi

     
Đề: Bàn về thơ Xuân Diệu, công ty phê bình Hoài Thanh đang khẳng định:"... Thơ Xuân Diệu còn là một trong nguồn sống dạt dào không tùng thấy ó vùng nước non lặng lẽ âm thầm này. Xuân Diệu yêu thích tình yêu, mê man cảnh tròi, sống cấp vàng, sống rối rít muốn tận hưởng cuộc dời ngắn ngủi của mình. Khi vui cũng giống như khi buồn, bạn đều nồng nàn, tha thiết...". Anh (chị) hãy có tác dụng sáng tỏ đánh giá và nhận định trên đây, thông qua sự đọc biết về thơ Xuân Diệu trước bí quyết mạng mon Tám.

Bạn đang xem: Lá liễu dài như một nét mi

Bạn sẽ xem: Lá liễu dài như một nét mi


*

BÀI LÀM

Tôi ao ước tắt nắng đi,

Cho màu chớ nhạt mất;

Tôi ý muốn buộc gió lại,

Cho mùi hương đừng cất cánh di.

Không hiểu mọi vần thơ như vậy đã đến với em tự dịp nào, chỉ nhớ thời điểm đó em vẫn còn chưa biết tác giả là ai. Mọi tình nhân thơ, bởi thơ có khả năng rung động trẻ trung và tràn đầy năng lượng hơn cả, và trong nhà thơ Xuân Diệu đã hội tụ được điều đặc biệt nhất: nói ngôn ngữ của nhỏ người, số đông điều mà lại ta vẫn thây, vẫn biết, hồn thơ bên thơ tô điểm bằng tình cảm chân thật mãnh liệt tạo cho những âm điệu thật huyền diệu, truyền đến người đọc đa số rung cảm đôi với cuộc đời, đối với tình yêu con tín đồ và thiên nhiên. “Thơ Xuân Diệu còn là một nguồn dào dạt trước đó chưa từng thấy ở chốn nước non âm thầm lặng lẽ này, Xuân Diệu đắm đuối tình yêu, tê mê cảnh trời, sông vội vàng vàng, sinh sống cuống quýt, muốn tận thưởng cuộc đời ngắn ngủi của mình. Khi vui tương tự như khi buồn, tín đồ đều nồng nàn, tha thiết... ” (Hoài Thanh - Hoài Chân).

Người ta yêu thơ Xuân Diệu, vì chỉ mang lại Xuân Diệu, chiếc “tôi” new được biểu thị hết mình: đắm say với lãng mạn. Nhưng mà ông vẫn muôn khẳng định cái “tôi” ấy vào niềm giao cảm cùng với đời:

Của ong bướm trên đây tuần mon mật,

Này phía trên hoa của đồng nội xanh rì,

Này đây lá của cành tơ phơ phất;

Của yến anh này dây khúc tình si,

Và này đây ánh nắng chớp hàng mi.

Trong đôi mắt thi sĩ, cuộc sống đời thường xung xung quanh ta ra mắt thật sôi động, vạn vật như đang tuôn trào nguồn nhựa sông, vô tận, toàn bộ đều đẹp mắt lắm chứ, đáng tận hưởng lắm chứ: tuần tháng mật đẹp long lanh vời với biết bao niềm vui, niềm hạnh phúc, “hoa của đồng nội” trang điểm cho không khí bao la, trang trí cho cuộc sống thêm tươi mát. Color lá xanh, non tơ kia cũng xứng đáng để nhìn nhìn, cùng cả khúc nhạc “tình si” nữa cũng rộn ràng lòng người, rộn rã một tình yêu, và hàng mi cơ nữa, khi hai con mắt chớp chớp là cả một vầng ánh nắng lấp loáng không gian. Cuộc đời vẫn hầu hết đặn, nhịp nhàng

trôi đi. Đối với kẻ biết sông, biết yêu, biết tận thưởng thì new thấy cuộc đời rộn rã và ý nghĩa, đầy ắp thú vui khi từng sớm mai, bình minh lên, ban đầu của một ngày mới bằng tiếng gõ cửa ngõ của “Thần Vui”. Bắt đầu của một năm hay một đời fan bằng ngày xuân tuổi trẻ, quãng thời hạn thanh xuân nhát, nhiều khát khao duy nhất được cụ thể hóa thành:

Tháng giêng ngon như một cặp môi gần.

Đôi với những người đã yêu và chưa yêu, đa số hiểu hai chữ “nụ hôn”, mà đã là nụ hôn đặt trên môi thì đấy là tình yêu, và bạn ta đã nói: “Nó ngọt ngào hơn vớ cả”. Vậy, sống quãng đời thanh xuân quý báu và vô giá bán kia, bạn hãy biết sông làm thế nào cho khỏi hôi tiếc khi xuân vẫn qua:

Tôi không chờ nắng hạ bắt đầu hoài xuân.

... Nói làm đưa ra ràng xuân vẫn tuần hoàn,

Nếu tuổi trẻ con chẳng nhị lần thắm lại!

Cái bất biên là vũ trụ, vũ trụ chứa đựng cả cuộc đời. Tác giả khổ sở khi hiểu được “Còn trời đất nhưng không còn tôi mãi” cần “bâng khuâng”, phải “tiếc cả khu đất trời”. đơn vị thơ tiếc nuối tất cả, quyến luyến với tất cả, cơ mà không đắm chìm trong ảo tưởng nhưng phải triển khai bằng hành động. Vày thố cơ mà ông đề xuất vội vàng, đề xuất cuông quýt như sợ không kịp cùng với thời gian, công ty thơ chạy đua cùng với thời gian, muôn níu kéo lại thời xuân nhan sắc của đời tín đồ “một di không trở lại”: mẫu ước mong muốn ấy vô cùng trần thế, rất bé người, mà lại cũng vào sáng, xa lạ với hồ hết ham muôn tầm thường. Xuân Diệu cản lại cả vòng xoay của tạo hoá, ao ước “tắt nắng đi” để hoa được thắm mãi bên trên cành, muôn giữ cho mình mùi hương thơm hoa nồng thắm ngây ngất, muôn “buộc gió lại”, “cho hương thơm đừng bay đi”, muôn biểu thị một khẳng định cái “tôi” vào cuộc đời... Những ước muôn ấy luôn gắn sát với đời, hòa vào cuộc đời.

Trong thơ, Xuân Diệu luôn luôn thể hiện một si muốn tận hưởng những gì là thanh tao, cao quí, tinh tuý độc nhất mà cuộc sống ưu đãi con người. Ổng vồ vập, mê say trong tình yêu:

Ta ý muốn ôm

Cả cuộc đời mới bước đầu mơn mởn;

Ta mong muốn riết mây gửi và gió lượn,

Ta ước ao say cánh bướm cùng với tình yêu,

Ta mong mỏi thâu trong một cái hôn nhiều.

Đã bao gồm ai tự trước mang lại nay, đã đạt được cái cuồng nhiệt, giành được những mê mệt muốn dữ dội mãnh liệt đến cầm cố chưa? Chỉ bao gồm Xuân Diệu, chỉ gồm Xuân Diệu mới tất cả cái ý muôn độc đáo, dễ thương và đáng yêu sâu dung nhan như vậy. Hy vọng ôm trong khoảng tay bản thân cả sự sông “mới bước đầu mơn mởn”. Rõ ràng, câu thơ gợi lên sự mê mẩn muôn mang đến tuyệt đỉnh. Dòng ham muôn ấy gia tăng lên, mạnh mẽ và dữ dội hơn khi nhà thơ đã bước đi vào đời, trường đoản cú muôn “ôm” chưa đủ, tác giả còn muôn “riết”, vẫn không thỏa, muôn, “say” (men say tình yêu) muôn “thâu” trong “một chiếc hôn nhiều”.

Cho ngà ngà mùi thơm, đến đã đầy ánh sáng,

Cho no nê thanh nhan sắc của thời tươi;

Và lên tới mức cùng đỉnh cao chót vót là hành động thật mãnh liệt: Hỡi xuân hồng, ta ước ao cán vào ngươi!

Nhưng hãy hiểu, số đông ham muôn ở trong nhà thơ ko thấp kém bình thường mà trong sáng và đáng quí. Bên thơ luôn rạo rực, hối hận hả, vội vàng vàng mang lại cuông quít, lúc nào cũng thúc giục mình cấp tốc hơn nữa, cấp tốc hơn nữa: “Mau đi thôi! trời chưa ngả chiều hôm” và chân thành và ý nghĩa hơn, nhân bản hơn vì chưng lời thúc giục ấy còn là lời giục giã đôi với đời, với tất cả chúng ta rằng: cuộc đời đáng yêu, đáng tận hưởng biết chừng nào, hãy mau nữa lên khiến cho thời gian có giá trị, để về sau khỏi hôi tiếc, khi tuổi xuân trôi qua.

Xem thêm: Truyen Ngan Tinh Yeu, Đọc Truyện Ngắn Hay Về Tình Yêu, Truyện Ngắn Tình Yêu Cảm Động Và Lãng Mạng Nhất

Ngay lúc ảm đạm thì sự nồng nàn, thơ mộng cũng không thể vơi đi vào hồn thơ Xuân Diệu:

Con con đường nho nhỏ, gió vẹo vọ xiêu

Lả lả cành hoang nắng và nóng trỏ chiều.

Hay:

Rặng liễu vắng tanh dứng chịu đựng tang,

Tóc ai oán buông xuống lệ ngàn hàng:

Đây ngày thu tới ngày thu tới,

Với áo mơ phai dệt lá vàng.

Ông luôn luôn tin tưởng vào cuộc sống tươi sáng, lúc nào cũng ở trong tư thế háo hức nghênh tiếp tương lai. Vào nỗi buồn, trong muôn ngàn dòng lệ tuôn rơi, ta vẫn nghe thấy giờ đồng hồ reo vui như trẻ nhỏ dại được quà: “Đây ngày thu tới mùa thu tới”. ngày thu đến với theo bao vẻ đẹp, lẽ nào lại không vui sướng, tấm áo choàng của “nàng thu” có màu “mơ phai” được dột từ số đông lá vàng. Thơ quá! Mơ quá! Một trung ương hồn tinh tế, nhanh nhạy tuyệt vời. Cái buồn của Xuân Diệu trong những năm trước cách mạng là cái bi hùng tích cực, là nỗi bi hùng chung của thời đại. Hơn nữa, đây là con tín đồ giàu mộng mơ, giàu khát khao yêu dượng buộc phải càng dễ ai oán ngẩn ngơ khi ngày thu tới! dung nhan thái tình yêu trong thơ Xuân Diệu tinh vi, ko thuần nhất bởi tâm hồn ông như tiềm ẩn cả chũm gian, mà lại thật không mong muốn không kiếm được người trung ương đắc share nên ông càng mong ước yêu đương. Tuy nhiên ông biết rằng:

Yêu là chết ở trong trái tim một ít.

Nhưng ông lại sổng cấp thiết thiêu tình yêu:

Làm sao sống dược mà không yêu thương

Không nhớ không thương một kẻ nào.

Cũng vày vì:

Làm sao cắt nghĩa được tình yêu có nghĩa gì đâu một buổi chiều Nó chỉ chiếm hồn ta bởi nắng nhạt bằng máy nhè nhẹ, gió hiu hiu.

Bên cạnh tình thân lứa đôi, thơ Xuân Diệu vẫn toàn diện một tình yêu thiên nhiên mà hình như không lúc nào cạn:

Là thi sĩ tức là ru với gió

Mơ theo trăng với vơ vẩn củng mây.

Nhưng cái đẹp của vạn vật thiên nhiên phải lây cái đẹp của nhỏ người, cụ thể xinh đẹp mắt là người thiếu nữ chuẩn chỉnh mực:

Lá liễu nhiều năm như một nét mi

Hơi gió thở như ngực tình nhân đến.

Đôi cùng với đời, bên thơ say đắm từng nào thì đôi với tình thân lứa đôi cũng to gan lớn mật mõ bấy nhiêu:

Anh lưu giữ em, anh lưu giữ hình anh nhớ ảnh

Anh lưu giữ em, anh ghi nhớ lắm! Em ơi.

Chỉ hai câu nhưng mà tiếng nhớ vang vọng bao lần, lưu giữ từ tiếng nói của một dân tộc tiếng cười đến cả dáng dứng, bước đi, vì chưng vì:

Lòng anh thôi đã cưới lòng em.

Xem thêm: Thu Điếu Của Nguyễn Khuyến, Bài Thơ Thu Điếu (Nguyễn Khuyễn)

Yêu mang lại cuồng nhiệt, tới mức không còn gì để diễn tả hơn được nữa, nhưng cũng có lúc, công ty thơ từ thì thầm:

Tôi khù khờ lắm, ngu ngơ vượt

Chỉ biết yêu thôi, chẳng hiểu gì

Và lúc tình yêu mãnh liệt ấy ko được đáp lại công ty thơ cảm giác được thâm thúy sự cô đơn:

Dẫu tin tưởng: bình thường một đời, một mộng

Chỉ thì thào, rủ rỉ nhẹ nhàng nắm thôi, cơ mà là cả một nỗi hờn tủi, trách móc, buồn bã. Nỗi buồn của phòng thơ khởi nguồn từ một con bạn giàu thèm khát yêu đương, đê mê với tình yêu. Điều kia đã đóng góp phần tạo phải sức thu hút lớn lao của thơ Xuân Diệu so với bao thay hộ độc giả, đặc biệt là đôi với tầng lớp thanh niên. Đồng thời nó cũng ghi nhận sự đóng góp góp lạ mắt mới mẻ của ông trong lịch sử hào hùng phát triển của thi Việt ca Nam tân tiến nói riêng và phần nào kế hoạch sứ trở nên tân tiến tư tưởng của dân tộc bản địa nói chung.