Kể Lại 1 Kỉ Niệm Đáng Nhớ Về Thầy Cô

     

Nội dung bài bác văn mẫu tiếp sau đây giúp những em ghi nhớ lại kỉ niệm về thầy cô giáo cũ, đồng thời giúp các em rèn luyện khả năng viết một bài xích văn tự sự hay. giaimaivang.vn mời các em tham khảo một số trong những bài văn chủng loại dưới đây, chúc những em học tập tốt.

Bạn đang xem: Kể lại 1 kỉ niệm đáng nhớ về thầy cô


1. Lập dàn ý đề cập lại kỉ niệm đáng nhớ về thầy cô giáo cũ

2. Đoạn văn ngắn nhắc lại kỉ niệm kỷ niệm về thầy cô giáo cũ

3.Kể lại kỉ niệm kỷ niệm về thầy gia sư cũ - bài bác văn chủng loại 1

4.Kể lại kỉ niệm đáng nhớ về thầy gia sư cũ - bài bác văn mẫu mã 2


*


a. Mở bài

- không khí tưng bừng đón tiếp ngày 20 - 11 sinh hoạt trong trường lớp, bên cạnh xã hội.

- bản thân mình: suy nghĩ về thầy gia sư và bổi hổi nhớ lại phần lớn kỉ niệm vui ai oán cùng thầy cô, trong những số ấy có một kỉ niệm bắt buộc nào quên.

b. Thân bài

- reviews về kỉ niệm (câu chuyện)

+ Đó là kỉ niệm gì,buồn xuất xắc vui,xảy ra trong hoàn cảnh nào,thời gian nào?...

- kể lại hoàn cảnh, tình huống diễn ra câu chuyện (kết phù hợp nghị luận và miêu tả nội tâm)

+ Kỉ niệm đó liên quan đến thầy(cô) giáo nào?

+ Đó là bạn thầy(cô) như vậy nào?

+ Diện mạo, tính tình, công việc hằng ngày của thầy (cô).

+ Tình cảm,thái độ của học tập sinh so với thầy cô.

- tình tiết của câu chuyện

+ Câu chuyện mở đầu rồi tình tiết như vắt nào? Đâu là đỉnh điểm của câu chuyện?...

+ Tình cảm, thái độ, giải pháp ứng xử của thầy (cô) và những người trong cuộc, người chứng kiến sự việc.

+ Câu chuyện xong xuôi như nạm nào? quan tâm đến sau câu chuyện:Câu chuyện vẫn để lại cho em phần đa nhận thức thâm thúy trong tình cảm, trọng tâm hồn,trong suy nghĩ: tấm lòng, phương châm to béo của thầy (cô), lòng biết ơn, kính trọng, yêu dấu của bạn dạng thân đối với thầy (cô).

c. Kết bài

- mẩu truyện là kỉ niệm, là bài học kinh nghiệm đẹp với đáng ghi nhớ trong hành trang vào đời của tuổi học tập trò.


2. Viết một quãng văn ngắn nhắc lại kỉ niệm lưu niệm về thầy gia sư cũ


Trong từng đời người, luôn luôn tồn tại những kí ức, gồm có kí ức vui ta mong nhớ mãi nhưng cũng đều có những kí ức bi lụy ta hy vọng quên đi. Đối cùng với tôi, kí ức khiến cho tôi ý muốn nhớ mãi là thời học tập trò trong số những năm cấp ba của tôi. Hàng năm học trôi qua, tôi đều sở hữu thêm người thầy, người cô để ghi lưu giữ trong trái tim mình và năm nay cũng vậy. Chỉ trong phút chốc vài tháng, thầy giáo dạy văn của tớ đã để lại trong tôi những tuyệt vời sâu sắc. Cô đã dạy văn tôi trong suốt cha tháng hè. Và đó cũng là khoảng thời gian tuyệt đối hoàn hảo nhất so với tôi. Cô là 1 trong người khôn cùng tận tụy, giảng giải kỹ càng cho học sinh. Khi cô giảng bài, giọng nói ấm áp, truyền cảm của cô ấy đã thu hút shop chúng tôi vào bài học. Cô giảng giải, đối chiếu từng chi tiết nhỏ nhất của bài bác học, cho học sinh cảm nhận chân thành và ý nghĩa của từng cụ thể đó rồi phát triển thành đầy đủ lời văn sâu sắc, đầy ý nghĩa. Nhờ những bài bác giảng của cô ý mà cửa hàng chúng tôi thêm yêu phụ nữ Kiều mười lăm năm lưu lạc, thêm yêu Vũ Nương – thiếu nữ tư dung giỏi đẹp. Những bài bác mà trước đây đọc ko hiểu, lúc này chúng tôi thấy nó bắt đầu hay, mới thâm thúy làm sao! fan ta thường xuyên nói máu Văn là máu ru ngủ dẫu vậy điều kì quặc là khi cô giảng chúng tôi càng cảm thấy thú vị hơn, ý nghĩa hơn. Chắc chắc rằng chính nhờ vào vậy nhưng cô luôn được học tập sinh cửa hàng chúng tôi yêu mến. Sáu tháng, gần đầy một năm mà lại cô đã còn lại trong tôi một ấn tượng sâu sắc. Cô như thể nguồn cảm giác cho những bài xích văn của tớ và nếu mái trường là căn nhà thứ hai thì cô đó là người bà mẹ thứ nhì của tôi. Cô ơi, bé cảm ơn cô vì chưng những gì cô đã giành riêng cho con, nhỏ sẽ cố gắng để thành công xuất sắc và “gặt được không ít lúa vàng” trong cuộc sống.


3.Kể lại kỉ niệm kỷ niệm về thầy giáo viên cũ - Bài xem thêm số 1


Tuổi học tập trò hồn nhiên, ngây ngô cơ mà cũng vô cùng đáng yêu và dễ thương với hầu hết kỉ niệm thơ ngộ. Học tập tập dưới mái ngôi trường này sẽ được tứ năm, tôi làm sao rất có thể nhớ hết phần đông kỉ niệm đẹp tươi ấy. Nhưng chắc hẳn rằng trong đều kỉ niệm đó tôi nhớ tốt nhất là kỉ niệm với thầy giáo nhà nhiệm của tôi – một kỉ niệm sẽ dạy đến tôi bài học quý báu mà suốt đời này tôi đang không lúc nào quên.

Chuyện xảy ra cách đây không lâu, khi ấy tôi học lớp 8, cô giáo nhà nhiệm của shop chúng tôi nghỉ do sinh em bé, bởi vậy lớp công ty chúng tôi đã rứa một giáo viên vào thống trị nhiệm. Thầy Hòa dạy Hóa, là giáo viên danh tiếng nghiêm xung khắc ở trường. Thầy dạy bất kể lớp nào thì cũng đều khiến các bạn sợ hãi. Tuy nhiên tôi lại không phải lo lắng, bởi theo như mọi fan nhận xét tôi là đứa nghịch ngợm tất cả số má sinh hoạt trường. Ngày thầy vào lớp tôi đang trêu thầy một phen xem khét tiếng nghiêm tương khắc của thầy thực chất đến đâu.

Ngày đầu thầy đi học nhận công tác chủ nhiệm, tôi đang đi đến thật sớm, hạ nhục nồi vào chiếc ghế da màu black của thầy, làm cho quần áo thầy bị vấy bẩn. Thầy phi vào lớp, điểm tĩnh, từ bỏ tin reviews về bạn dạng thân. Cùng thầy ngồi vào chiếc ghế “tử thần” nhưng tôi vẫn bày trò trước đó. Khi thầy đứng dậy cả lớp được một phen ôm bụng mà lại cười, cái quần màu sữa của thầy phía sau vẫn vằn vện hầu hết vết nhọ nồi. Trò nghịch tai quái của tớ đã khiến thầy tối sầm mặt, cùng đi thoát ra khỏi lớp. Hôm đó trong lớp ai ai cũng biết chỉ có tôi mới dám làm cho trò đó, cơ mà không đứa như thế nào hé răng. Rồi cứ thế cho đến các tiết học kế tiếp tôi hầu như bày trò nhằm chọc giận thầy, lúc thì lau bảng đẫm nước để thầy bắt buộc viết; lúc thì không làm bài xích tập. Nhưng mà .... Ngày hôm kia đã thay đổi suy nghĩ của tớ hoàn toàn.

Hôm kia trời mưa khôn xiết lớn, tan học tập tôi không đợi tạnh cơ mà đi về ngay. Trên tuyến đường về tôi rủi ro bị một mẫu xe máy chui vào rồi quăng quật chạy, tôi bị thương không nặng, nhưng có lẽ rằng do sợ đề xuất tôi bị choáng. Lúc đó đường đìu hiu không một trơn người. Lúc tôi cảm thấy đau khổ và tuyệt vọng nhất thì khuôn phương diện nghiêm nghị của thầy Hòa xuất hiện. Thầy lo lắng vội vã gửi tôi mang lại trạm xá của buôn bản và này cũng là lúc tôi ngất lịm trên tay thầy.

Xem thêm: Ki M + H2So4 Đặc Nóng Tên Là Gì? Kim Loại M Tác Dụng Với H2So4 Đặc Nóng Tên Là Gì

Tôi vào viện có lẽ rằng khoảng 30 phút sau thì tỉnh, bây giờ thầy đang ngồi cạnh tôi, tay kháng cằm lim dim ngủ. Chắc rằng ở chân vệt thương nặng, nên những lúc nhấc bản thân tôi thấy đau nhói, nên đành ở im. Đến hôm nay tôi new nhìn kĩ khuôn khía cạnh thầy, khuôn mặt già cùng khắc khổ, phần lớn nếp nhăn vẫn lằn rõ so với chiếc tuổi 32 của thầy. Mái đầu thầy đã pha bạc bẽo nhiều, ướt nhẹp đi vì có lẽ khi bế tôi dòng mũ của áo mưa đã bị tuột ra, rất nhiều giọt nước vẫn thi thoảng nhỏ xuống. Nhìn thầy tôi không kìm nổi xúc động và trường đoản cú trách bản thân về những hành vi nông nổi của chính mình trước đây.

Sau khi ra viện, nghe các bạn kể tôi mới biết gia đạo của thầy rất đáng thương. Bên chỉ gồm mình thầy nuôi người con thơ, bà xã thầy mất vì bệnh lý ung thư quái ác ác. Thầy suy sụp mất nửa năm, xin nghỉ để tại nhà. Tiếp đến thầy mang lại nghị lực, liên tiếp sống cùng nuôi con. Chắc rằng vì cú sốc quá lớn ấy khiến thầy già hẳn đi, và buộc phải mang trên bản thân khuôn mặt nghiêm khắc như vậy. Tôi yêu quý thầy quá, cùng càng hối hận hơn, từ bỏ trách bản thân mình các hơn.

Thấy động thầy mở choàng đôi mắt quay sang chú ý tôi. Quan sát thầy tôi thấy êm ấm và nhiệt tình lạ thường. Thầy hỏi tôi bằng giọng hết sức ấm, khác hoàn toàn với lúc giảng bài bác trên lớp:

- bé thấy trong fan thế nào? Mưa to lớn nên bố mẹ con đang trên phố tới. Chắc hẳn lát nữa sẽ tới khu vực thôi.

Tôi không kịp trả lời thầy đang dồn hỏi tiếp:

Con đói không? Thầy download gì mang đến con ăn uống nghe.

Bất giác tôi thấy nhì sống mũi cay cay. Một đứa con trai nghịch ngợm như tôi bỗng dưng mềm lòng và xúc hễ vô cùng trước sự việc tận trọng tâm của thầy. Nếu từ bây giờ không bao gồm thầy đưa đến bệnh viện thì không biết giờ này tôi đang ra sao. Tôi thầm cảm ơn thầy, thầm cảm ơn về sự việc vị tha thầy dành riêng cho tôi. Tôi mở miệng lí nhí:

- bé cảm ơn cùng xin lỗi thầy trong suốt thời gian qua.... Tôi ngập hoàn thành không nói không còn câu nước mắt sẽ tràn bờ mi, ngấm đẫm xuống mặt.

Thầy nhẹ nhàng xoa đầu tôi, thầy ko nói gì, chỉ quan sát tôi bằng góc nhìn trìu mến. Mà lại cũng chỉ cần góc nhìn đó thôi tôi sẽ hiểu được tấm lòng thầy, sự đon đả mà thầy dành cho tôi.

Sau lần ấy, tôi đã chuyển đổi hẳn. Không còn là một cậu trò ngỗ ngược, quậy phá, cơ mà tôi tập trung học hành và đặc biệt là môn hóa của thầy. Trước sự thay đổi quá đỗi bất thần của tôi ai ai cũng cảm thấy gớm ngạc, chỉ riêng biệt tôi và thầy Hòa bắt đầu hiểu được điều ấy.

Giờ trên đây tôi đã là học sinh trong nhóm tuyển thi học sinh xuất sắc môn Hóa. Tôi thầm cảm ơn sự tận tụy, tận trọng tâm mà thầy dành cho tôi. Trong cuộc đời chúng ta người nào cũng đôi bố lần vấp ngã, sai lầm, đặc biệt là bọn họ biết nhận ra và vượt qua nó. Tôi thì thầm cảm ơn thầy Hòa, người đã khiến tôi đổi khác suy nghĩ, để có lối sống đúng đắn và tích cực hơn.


Cứ mang lại ngày này, ngày đơn vị giáo vn thiêng liêng 20/11, lòng tôi lại đau khổ nhớ đến dòng ngày đó…, cũng chính là ngày nhà giáo vn nhưng là ngày tôi nhận ra tin cô giáo nhà nhiệm nâng niu của tôi, fan cô mà tôi còn chưa kịp xin lỗi, đã ra đi mãi mãi.

Năm ấy tôi học lớp 7, cô giáo chủ nhiệm của tôi, fan cô mà lại tôi hằng kính trọng bởi cả trái tim, cô chỉ có bốn mươi mấy tuổi. Tư mươi mấy ấy nhỉ? Tôi cũng không nhớ nữa, chỉ ghi nhớ cô có một khuôn mặt thánh thiện và sự nữ tính cùng tấm lòng bao dung khôn xiết lớn. Cô luôn luôn truyền cho shop chúng tôi những tình cảm xuất sắc đẹp nhất, khai sáng trọng điểm hồn bọn chúng tôi. Cô còn rất tận tình hỗ trợ những bạn làm việc kém và luôn luôn động viên tất cả học sinh phải nỗ lực hơn nữa. Chắc rằng vì vậy nhưng trong cả học kỳ một, tôi luôn là một học viên xuất sắc đẹp của lớp. Đó là vì, như bao bạn học viên khác, tôi luôn có cô ở bên, gia sư Hoài thương của bọn chúng tôi.

Nhưng đa số chuyện đều rất có thể xảy ra. Cách qua học kỳ hai, cô thường xuyên nghỉ dạy vì bệnh tật tim. Tôi không hề được nhận những sự chỉ dạy dỗ của cô đề nghị càng ngày tôi càng sút kém trong học tập. Cứ từ bỏ từ, trường đoản cú từ, tôi mất dần dần đi những kỹ năng và kiến thức căn bản nhất. Tôi cảm thấy chán nản, không thể coi trọng câu hỏi học nữa. Cùng rồi, cái ngày ấy đã đến, dòng ngày tôi trượt vào lỗi lầm cần thiết quên.

Hôm ấy, tôi bình thản phi vào trường thì gặp gỡ mấy thằng bạn học cũ. (Chúng tôi thuộc học một tấm tiểu học với nhau, giờ thuộc học một trường cung cấp hai, nhưng chúng học khác lớp tôi). Vừa thấy tôi, bọn chúng liền hỏi:

- Minh, đi dạo không? Tụi này bao cho!

Tôi ngỡ ngàng:

- Đi chơi ở đâu? Thôi, đi thì nên cúp học ở trường mất. Ngủ học, tớ sợ lắm!

- đùa điện tử chứ đâu! lâu lâu cụp học 1 trong các buổi có sao đâu nào!

Mấy thằng bạn xúm vào thuyết phục. Lúc này trong đầu tôi bao nhiêu quan tâm đến đối chọi nhau: “Thôi, rất lâu đi có sao đâu!”, “Đi mà cha biết thế nào cũng no đòn mang lại xem!” nhị ý nghĩ ấy cứ cấu xé nhau làm cho đầu tôi như mong mỏi vỡ tung ra. Dẫu vậy rồi sau cùng tôi cũng nghe theo lời thuyết phục lôi cuốn của mấy đứa bạn. Cả ngày hôm đó, tôi đi chơi rất vui vẻ. Hình hình ảnh của cô, của ba, của lớp học,… tất cả đều tan biến hết. Tôi không hề thời gian để nghĩ mang đến hậu quả của sự việc. Nhưng thú vui không kéo dài được bao lâu. Ngày hôm sau, vừa vào lớp, cô đã gọi tôi lên nhằm hỏi tại sao nghỉ học ngày hôm qua. Thời điểm đó tôi rất sợ hãi, tim đập thình thịch, tưởng như muốn vỡ lẽ tung vào lồng ngực. Dù khôn xiết sợ, tôi vẫn vắt bình thản trả lời cô là nhà có việc bận đề xuất nghỉ. Thời điểm đó, song mắt bé dại bé của tôi chú ý vào mắt cô, tôi có thể cảm nhận ra điều nào đó rất lạ trong mắt cô. Xiêu bạt cho tôi biết là cô đã biết rằng tôi nói dối. Và rồi một ngày dài hôm sau, tôi cứ bị ám ảnh mãi về hầu hết điều cô nói. Tôi từ hỏi mình vấn đáp cô vậy có đúng không nhỉ và tất cả ổn không. Tuy thế rồi tôi tặc lưỡi: “Mọi câu hỏi đã qua rồi, hãy cứ nhằm nó qua đi, đằng như thế nào cô cũng đâu bao gồm truy cứu.” hầu như ý nghĩ ấy đã hỗ trợ tôi cảm thấy yên tâm hơn. Rồi chuyện gì cho thì nó đề nghị đến. Cuối giờ, cô yêu ước tôi viết một bản tường trình về vấn đề nghỉ học của bản thân mình và đưa đến phụ huynh ký. Tôi lạnh không còn cả xương sống lúc nghĩ cho trận đòn nhừ tử của ba mẹ nếu biết mình trốn học. Biết làm sao bây giờ? Một ý nghĩ u tối và liều lĩnh lóe lên trong đầu tôi: “Phải trả chữ ký thôi, chỉ có giả chữ ký bắt đầu may ra thoát được nàn này.” Đâm lao thì buộc phải theo lao! nghĩ sao có tác dụng vậy, ngay buổi tối hôm đó, tôi không còn tâm trí đâu cơ mà học. Gài thật chặt cửa phòng, tôi loay hoay ngồi tập chữ ký kết của ba. Sau cùng thì tôi cũng thành công, nói đúng ra là chỉ thành công dưới nhỏ mắt nhỏ tuổi bé của tôi. Điều kia được chứng minh khi tôi đưa phiên bản tường trình đến cô. Lúc nhìn thấy phiên bản tường trình, song mày cô cau lại, các vết hằn trên trán cũng sâu hơn. Cô lỏng lẻo đặt phiên bản tường trình xuống và nhìn tôi:

- Minh, đây có phải là chữ ký kết của bố em không?

Câu hỏi của cô khiến cho hơi thở của mình nóng lên, sống mũi của tớ cay cay, nước đôi mắt tôi chỉ chực ùa ra. Tôi chỉ mong muốn nói thật lớn với cô rằng: “Cô ơi, em biết lỗi của em rồi!” tuy thế tôi vẫn kịp nén lại. Giả dụ tôi khóc tức là tôi đã nhận mình tất cả lỗi. Tôi mà lại nhận lỗi với cô thì sau đó chắc chắn sẽ là 1 trong những trận đòn của ba. Rước hết can đảm, tôi rảnh ngước chú ý cô. Khuôn mặt của cô lúc đó ánh lên một niềm hy vọng nào đó, chắc là cô đang rất hy vọng tôi sẽ vấn đáp thành thật.

- Thưa cô, đây… đây chính là chữ ký kết của cha em!

Khuôn mặt đầy hy vọng, chờ đón của cô như rã biến, nhường chỗ đến sự thất vọng đang lộ rõ trong hai con mắt cô. Càng nhìn đôi mắt ấy, tôi lại càng nhức đớn, nhưng mà tôi vẫn ko đủ can đảm để thổ lộ sự thật.

Cô nhẹ nhàng:

- Thôi được rồi, em về địa điểm đi!

Vừa nghe câu đó, tôi cảm thấy yên trung ương hơn hết sức nhiều. Tuy nhiên sự yên chổ chính giữa đó chẳng kéo dài được lâu. Chiều đó, cô nói tôi mời cha mẹ vào mang đến cô gặp. Bấy giờ, tôi new “hồn lìa khỏi xác”. Thủ công tôi như rời ra từng mảnh, tôi không hề đủ sức lực để bước thoát khỏi cánh cửa kia, nhằm mời cha tôi vào. Nhưng lại tôi thiệt sự không thể lựa lựa chọn nào khác.

Xem thêm: Lập Dàn Ý Tuổi Trẻ Và Tương Lai Đất Nước (3 Mẫu), Dàn Ý Nghị Luận Về Tuổi Trẻ Và Tương Lai Đất Nước

Ba và cô đã thì thầm gần mười lăm phút rồi. Chỉ có gần mười lăm phút nhưng mà tôi nhận định như sẽ vài giờ đồng hồ trôi qua vậy. Tôi ngồi và đứng không yên, thấp thỏm, thấp thỏm đến khôn cùng. Cuối cùng, ba tôi cũng cách ra. Tía không nói gì cả, không la cũng chẳng mắng. Khuôn mặt ba trông hết sức buồn. Bố lặng đi, quan sát tôi một thời gian rồi nói:

- bé hãy suy xét về những bài toán làm của mình đi. Ba bất ngờ và ai oán về con quá!

Suốt đêm hôm ấy, tôi ko tài như thế nào chợp đôi mắt được. Bài toán tôi gây nên làm không khí cả nhà buồn bã, trầm im hẳn. Tôi cứ suy nghĩ, lưu ý đến mãi. Càng nghĩ tôi càng thấy nạp năng lượng năn, ăn năn hận. Ba ơi, giá chỉ mà cha đánh con thật đau! Cô ơi, giá nhưng mà cô mắng con thật nhiều! trường hợp được như vậy thì con chưa phải day dứt, ăn năn thế này. Ba bà mẹ và cô đã tin con nhiều đến thế, vậy mà con lại… Ngày mai, ngày 20/11, tôi đã nói với cô rằng: “Cô ơi, em xin lỗi cô các lắm!”

Rồi một đêm dài đầy căng thẳng mệt mỏi và dằn dặt cũng qua đi. Ánh bình minh đã ló dạng, tôi phi vào trường nhưng trong trái tim vẫn cảm giác nặng nề bởi vì chưa nói được ý muốn lỗi cô. Vắt rồi, tôi đâu bao gồm ngờ chính sáng hôm ấy, buổi sáng mà bạn học trò đầy mang cảm tội lỗi như tôi mong chờ được gặp gỡ cô để nói lời xin lỗi bởi cả tấm lòng, thì một tin sét đánh đã xé nát lòng tôi. Đêm hôm qua, cô tôi đang ra đi. Một lần đau tim bất ngờ đã chiếm đi mạng sống của cô tôi, khiến cho cô vĩnh viễn không khi nào có thể nghe tôi nói lời xin lỗi được nữa.