ĐỌC TRUYỆN CHỊ ƠI ANH YÊU EM

     

“Tút… tút… tút”, tiếng điện thoại cảm ứng thông minh reo liên tiếp làm mang lại Ngân ngày càng khó ngủ hơn. Cô lờ mờ, mở đôi mắt nhỏ dại nhắn của mình cố gắng chạm vào vòng tròn hình màu đỏ để tắt đi cuộc gọi. Cô lại ban đầu chìm lại vào giấc ngủ. Một đợt nữa, giờ đồng hồ “Tút… tút… tút” lại reo lên. Lần này, cô đã trọn vẹn bị tách rời khỏi quả đât trong mơ cùng trở về lại cùng với thực tại. Cô ngồi dậy, vươn song vai nhỏ xíu bỏng của mình, và chạm vào vòng tròn màu xanh:

– Alo! new sáng sớm, làm gì mà gọi bạn ta dữ vậy hả?

– cấp tốc lên chị ơi! sắp tới trễ rồi đó, còn tồn tại 15 phút nữa thôi!

– chết chị quên, chờ chị xíu!

Ngân liền ra khỏi giường, cô lau chùi và vệ sinh cá nhân, diện một cỗ váy color hồng với cái áo sơ mi white color trông thật dễ thương. Ngắm nghía, chải tóc cho gọn gàng rồi cùng với lấy chìa khóa xe máy, Ngân ngay thức thì chạy xuống nơi Tùng đang đứng, reo to:

– Chị xin lỗi nha! Chị ngủ quên mất!

– Em qua đây từ mau chóng rồi! Em rành chị thừa mà!

– chiếc thằng này! Cứ chọc chị hoài! Thôi lên xe cộ rồi đi lẹ, kẻo trễ

Nói rồi, Ngân và Tùng lên xe, rồ ga, xe bắt đầu lăn bánh, nhanh dần, cấp tốc dần. Ngân mới ban đầu hỏi Tùng:

– Nè! Em là bầy ông nam nhi mà bắt lũ bà bé gái, chân yếu hèn tay mềm như chị chở như vậy này! bộ không mắc cỡ hả? Sao không lo đi thi lấy bằng lái xe nhằm mà sau đây còn hoàn toàn có thể chở chị đi chơi lại chứ!

– Biết rồi! Biết rồi! Nói mãi!– chiếc thằng này! (Rồi cô nở một nụ cười mỉm trên song môi mượt mại, sexy nóng bỏng của mình)Trở lại chuyện của Tùng, Tùng là 1 cậu nhỏ trai bé dại hơn Ngân một tuổi cùng đã học thông thường với Ngân từ bỏ hồi học cấp cho hai. Tùng là 1 đứa nam nhi có thân hình nhỏ tuổi nhắn, cực kỳ bảnh trai, học cũng tương đối giỏi đề nghị chiếm được tình cảm của nhiều bạn gái trong lớp. Còn Ngân, Ngân là 1 trong những cô học sinh rất được nhiều người quý mến do tính cách hòa đồng, vô cùng hay khiến cho bạn bè, luôn đứng đầu vào các phong trào do nhà trường và địa phương tổ chức. Cần nói là hai tín đồ này là trời sinh một cặp, ra đời là nhằm của nhau. Ngân thời điểm lên 14 tuổi thì vẫn chính là một cô gái ngây thơ, chỉ biết tập trung vào câu hỏi học hành, nhưng cho tới khi 16 tuổi thì cô thiếu phụ mới biết yêu một fan là như vậy nào? Hai người họ chạm mặt nhau khi vô tình được tuyển chọn để bồi dưỡng học sinh tốt cùng cùng với nhau. Mới lúc đầu thì họ siêu ít khi nói chuyện với nhau vị trong đội học sinh tốt thì thường chia ra hai phe: Một phe nam và một phe nàng nên hai fan họ không có cơ hội để thì thầm với nhau. Tuy thế số trời sẽ định thì cạnh tranh lòng bay khỏi. Thầy giáo hướng đẫn cho hai người họ là một trong đội, đang cùng giúp đỡ nhau trong bài toán ôn thi. Dần dần, hai người họ cũng rỉ tai với nhau các hơn. Gồm lẽ, trong tình thân thì nam nhi luôn luôn luôn là người chủ sở hữu động trước. Tùng là người đầu tiên có cảm tình với Ngân trước. Bởi những lúc cậu lén lút chú ý trộm Ngân bất kể ở đâu. Tất cả lần, vẫn học giờ đồng hồ thể dục, lúc đưa góc nhìn xung xung quanh lớp, phát hiện thấy hình láng của Ngân cũng tạo nên cậu mê mẩn, mặc xác cả còi xe của thầy thể dục thể thao đang nhắc nhở mình. Và phần đa lúc ra về, hai người cùng đèo nhau trên chiếc xe đạp, đi về nhà trên tuyến phố đầy lá bàng rơi, khung cảnh rất hữu tình như chỉ dành riêng cho hai người.

Cho mang đến một hôm, những cái nhìn lén lút, các tình cảm chứa đựng trong lòng lâu nay nay đã được Tùng đánh dấu rất chi tiết vào bức thư tình mà Tùng đã tận tay đưa mang đến Ngân vào giờ chiều ra về như bao ngày. Khi Ngân nhận ra bức thư này trường đoản cú tay của Tùng thì tim Ngân như đập loạn một nhịp. Một thứ cảm giác quá xa lạ đối với một cô nàng ngây thơ như Ngân. Tùng nói:

– Chị dấn lấy này! Mai chị hãy trả lời cho em!

Khi chuyển tận tay lá thư mang lại Ngân, Tùng liền cắn đầu chạy đi thiệt xa, mang đến mất dạng vứt lại sự ngơ ngác, không biết gì của Ngân. Bao gồm lẽ, đó là 1 ngày mà lại trong cuộc đời của Ngân, Ngân đã không bao giờ quên được.

Bạn đang xem: đọc truyện chị ơi anh yêu em

Từ ngày kia trở đi, Ngân không hề phải ngồi trong thư viện hiểu sách một mình nữa. Mà giờ đây, đã bao gồm sự mở ra của Tùng tạo nên Ngân không còn cảm thấy cô đơn mà còn không dừng lại ở đó nữa, cuộc sống thường ngày này của Ngân trong khi đang có không ít sự cầm đổi, Ngân thấy cuộc sống thường ngày của Ngân sẽ ngày tất cả có ý nghĩa. Bất kể ở đâu có Ngân là ở đó có hình bóng của Tùng kế bên. Những học sinh bàn tán ra vào của sự xuất hiện thêm đột ngột của Tùng lao vào cuộc đời của Ngân. Không chỉ có học sinh, cả thầy gia sư cũng phân biệt sự đổi khác đó.

Cảm xúc hạnh phúc của Ngân không kéo dãn mãi cùng đã bắt đầu có tín hiệu rạn nứt lúc đã bao gồm khoảng thời gian khá thọ Tùng đã không thủ thỉ với Ngân hay đúng chuẩn hơn là đang nỗ lực tránh phương diện Ngân. Ngân cảm thấy ban đầu sợ, hại là Tùng đã không còn cảm giác với mình nữa, từ giờ trở đi tình cảm của bản thân mình chỉ là cảm tình một chiều. Ngân quyết trung ương tìm tìm ra thực sự đó mặc dù cho nó có ra sao đi nữa. Có lẽ, sau cùng những thắc mắc của Ngân đã và đang được xử lý nhưng theo một chiều không tích cực và lành mạnh cho lắm!

Hôm đó, Tùng hứa Ngân ở bên dưới chân cầu thang chỗ phòng học của Ngân. Lúc Ngân mang lại thì chỉ thấy Tùng nhìn vào một khoảng xa không giống chứ không hẳn rôm rả thủ thỉ với Ngân như phần nhiều lần. Để làm chuyển đổi bầu ko khí ngột ngạt đó, Ngân liền nói:– Kêu chị ra đây có chuyện gì không?

– À cũng không có gì to tát hết! cung cấp này em thấy chị thức khuya hơi nhiều đó, sắp thành mắt gấu trúc rồi kìa!

– Ừ! Tại tiếp đây kì thi tuyển chọn sinh vào lớp 10 rồi phải cố gắng chứ!

Tùng ghé sát mặt vào phương diện của Ngân khiến cho Ngân khôn xiết lúng túng, mặt đỏ ửng cả lên.

– Em… Em… Em làm đồ vật gi vậy?

Thấy Tùng ko trả lời, cô chỉ biết nhắm mắt, yên thinh hóng coi Tùng sẽ làm cái gi mình.

– lông nheo chị nhiều năm thật!

– Thằng quỷ! làm cho chị không còn hồn! Vậy cơ mà chị cứ tưởng…

– Tưởng gì?

– không gì cả!

– À nhưng lên cấp cha chị học tại đây hả?

– Ừ! Còn em thì sao?

– Ba bà mẹ em nói sẽ mang đến em theo học 1 trong những hai ngôi trường ở tp vì ngơi nghỉ đó điều kiện học tập giỏi hơn tại đây nên cứng cáp em sẽ đề xuất xa chị một thời gian khá nhiều năm đó, chắc hẳn rằng 3 năm đó.

Ngân ngạc nhiên, lúng túng, dẫu vậy rồi cô vẫn cố gắng nói một câu gượng gạo gạo:

– Ba bà mẹ em có tác dụng vậy là giỏi cho em đó!

– Ừm!

Bầu không khí lại trở đề nghị im lặng, ngột ngạt đến cạnh tranh chịu. Rồi bỗng, “Tùng… tùng… tùng”, tiếng trống vào lớp như đã giúp làm xóa tan khoảng không gian vừa rồi. Ngân lên tiếng:

– Thôi! Chị vào đây! Em cũng vào cấp tốc đi, kẻo trễ!

– Ừm!

Đợi cho chiếc bóng của người nam nhi mà Ngân ngày đêm thương nhớ đi xa thì Ngân trở lại đi thẳng tới tầng 4 của sảnh thượng. Đây là lần đầu tiên Ngân quắp học. Ngân bật khóc, một xúc cảm khó rất có thể nào kìm nén được vào lòng, duy nhất là so với Ngân, một cô nàng rất mau nước mắt, thì xúc cảm đó càng dễ dàng tuôn trào ra bên ngoài hơn. Ngân khóc, khóc vì sắp đề xuất xa người nam nhi Ngân yêu. Và đó cũng là lần trước tiên Ngân khóc nhiều đến vậy. Một thời điểm sau, Ngân từ nhủ:

– Mình có tác dụng vậy là vượt ích kỉ rồi! Thương bạn ta thì phải ghi nhận nghĩ mang lại tương lai của bạn ta chứ! nhưng cũng xa nhau chừng 3 năm chứ liệu có phải là xa luôn luôn đâu cơ mà sợ! Mình sẽ đợi!

Nói rồi, dẹp đi nước mắt, Ngân trở lại lớp học với vẻ mặt vui mừng như phần đa ngày.

Hai năm sau, hiện thời Ngân đã là 1 trong cô học viên cấp 3 lớp 11 rất là dễ thương, duyên dáng, xinh đẹp. Rất đa số chúng ta trai trong lớp đang ngỏ lời tỏ tình nhưng toàn bộ đều bị Ngân từ chối một biện pháp thẳng thừng. Ngân chỉ mong chờ một người nam nhi – người đã có rất nhiều kỉ niệm rất đẹp với Ngân, người nam nhi mà Ngân yêu tốt nhất trong cả cuộc sống này. Vào từng buổi tối, Ngân luôn suy nghĩ, thao thức cả đêm chưa phải vì lo chuyện học tập mà nguyên nhân là nhớ lại hình trơn người đàn ông ấy ko biết hiện nay ra sao, gồm khỏe không, bao gồm sống giỏi không,… Rồi cô sực nhớ lại khoảnh khắc kì diệu ấy, khi nhưng mà Tùng xẹp mặt giáp vào mặt của Ngân, nhớ lại điều này, Ngân lại đỏ mặt ửng lên, ôm khía cạnh vào gối nhưng hét trong sự vui sướng nhưng mà không làm phiền đến các người xung quanh. Ngân ao ước sẽ được một lần nữa gặp gỡ lại Tùng, lần này cô độc nhất vô nhị quyết sẽ không rời xa Tùng nữa. Rồi sau đó, cô chìm vào giấc ngủ thời gian nào mà lại không hay biết.

Và rồi ngày nhưng Ngân ý muốn đợi đã và đang đến. Vào ngày tiết thể dục như thường lệ, nhưng không hiểu biết nhiều sao bây giờ cả lớp đông đảo nhốn nháo đến lạ. Nghe chúng nó buôn chuyện là sắp tới có một số trong những thực tập sinh đang tới dạy ngày hôm nay. Lũ con gái háo hức lần khần là có “trai đẹp” tốt không? riêng rẽ Ngân thì vẫn bộ mặt gian khổ đó, chỉ mong chờ Tùng. ở đầu cuối điều kì diệu đã và đang đến, lúc nghe tới tiếng bước đi cộng thêm giờ chuông điện thoại cảm ứng thông minh của nhỏ tuổi bạn vang lên: “Mình phù hợp nhau mang lại như vậy, thế nhưng không đề nghị là yêu”. Cứ như là đã bao gồm sự sắp đặt từ trước theo như đúng như lời bài bác hát “Em gái mưa”. Tùng với body cao to, cơ bắp săn chắc, làn tóc đúng vừa lòng thời trang, nhìn rất phong đọ phi vào với sự tưởng ngàng của lũ con trai với sự yêu thương mến, reo hò của lũ con gái. Ngân như thiếu tín nhiệm vào đôi mắt mình nữa trước sự việc trùng hợp như thế này. Cô bị tiêu diệt lặng, chỉ biết đứng chú ý dõi theo hình bóng ấy dù biết rắng tiếng lòng cô hiện thời đang hét lên vào vui sướng. Sự xuất hiện thêm của Tùng đã tạo cho tiết thể dục sống động hơn hẳn. Các thầy cô dạy dỗ thể dục nói cùng nhau rằng:

– thiếu hiểu biết nhiều sao bầy con gái lúc này học thể thao năng hễ quá nhỉ?

– Tui đoán là do có thầy Tùng dạy đó! (Một giáo viên trả lời)

Khi không còn tiết học, cả đám con gái quấn quýt bên thầy giáo mới, nhốn nháo hỏi thầy:

– Thầy ơi! Thầy tên gì vậy thầy? Sao thầy đẹp trai thừa vậy? Thầy đói bụng không thầy? xuất xắc là để em mang nước đến thầy uống nha!

Tùng chỉ mỉm cười, vơi nhàng khước từ càng làm tạo thêm sự quyến rũ của chính bản thân mình làm đến đám con gái reo hò hăng hơn khi nào hết. Rồi Tùng bất thần đứng dậy, tiến về phía của Ngân tạo cho mọi ánh mắt đều đề nghị hướng theo mình. Ngân từ bây giờ bối rối vô cùng, lưỡng lự là buộc phải nói gì bây chừ nữa!

– Chị Ngân! Chị còn nhớ em chứ?

– Ờ! Ừ! nhớ chứ! loại thằng này, em loi choi vậy sao mà người ta quên được hả?

– Trời! Bày đặt bồn chồn nữa!

– Kệ tui! Mới gặp mà đã cãi lộn rồi!

– À mà lại chị này?

– Hả?

– Tối! Tụi chúng ta em tất cả tổ chức đi dạo đêm với cùng một số học sinh lớp của chị! Chị đi với em nha!

– Thôi! Kì lắm! chúng ta em sao chị đi được!

– gồm sao đâu! nơi quen biết ko hà!

– Thôi được rồi! Mấy giờ? Ở đâu? Để tui chạy qua rước

Tùng gửi tay vào trong túi quần, chỉ dẫn một loại móc khóa xe bắt đầu tinh.

– Em có blx xe rồi chị ạ!

– tốt vậy! Giờ hoàn toàn có thể chở chị được rồi nhỉ?– Vâng ạ! tối em qua rước! Nhớ sẵn sàng trước nha, lừng khừng chị còn giữ mẫu tính dềnh dang không nữa?

– Ông thần ơi! Chọc tui hoài! Tui nghỉ đi giờ!

– Nghỉ, nghỉ.

Khi bóng dáng của Tùng đã ra đi dần, chỉ còn nhỏ tuổi bằng một ngón tay út của Ngân thì cô mới thở phào nhẹ nhỗm như sau khi đã bị tra khảo sau một thời gian dài. Chiều hôm kia cô về lại nhà với trung ương trạng như sinh hoạt trên mây. Vào đầu cô giờ chỉ với mỗi hình dáng của Tùng chiếm phần chỗ, vào giờ phút này, cô ko thể suy xét thứ gì khác bên cạnh Tùng. Cô đã chuẩn bị mọi sản phẩm từ vô cùng sớm, áo quần cô bày ra khắp cả phòng, không có bộ nào vừa ý cô, có lẽ rằng không đủ biểu thị hết được vẻ đẹp của cô. Nhưng cuối cùng cũng lựa được một bộ. Cô ngồi trang điểm trước gương hết 1/2 tiếng đồng hồ. Bao gồm lẽ, vào suốt cuộc sống của cô thì từ bây giờ là lúc cô “điệu” nhất. Vẫn còn đấy khoảng trăng tròn phút nữa Tùng new qua đón, cô vừa vu vơ vài ba câu hát: “Là cô bé hay mộng mơ, xinh như tiên giáng trần, người đã khiến cho anh thẫn thờ,…” vừa lướt facebook. Cũng đã được một thời hạn khá dài kể tử khi cô cắt liên lạc cùng với Tùng nhưng nay đã gặp lại yêu cầu cô đã và đang có tại sao để vào xem trang cá thể của Tùng. Vừa nhấp vào Trần Tùng thì khi nhìn thấy hình thay mặt đại diện cô đã bất thần làm rơi khỏi tay chiếc apple iphone 7 trị giá chỉ 3 tháng lương đi làm việc thêm của cô ấy xuống khu đất nghe một tiếng “bốp” rõ to.

Ngân thẫn thờ một chốc rồi nỗ lực lấy lại bình tĩnh, cô nhặt chiếc điện thoại lên nhìn kĩ xem một đợt nữa nhưng hình vẫn còn đó đó và sẽ là một thực sự đáng sợ. Ảnh thay mặt đại diện của Tùng là hình của cậu vẫn hôn lén mái đầu của một cô nàng nào kia với icon trái tim với hoa hồng làm che đi khuôn khía cạnh của cô bé đó. Hầu hết sự háo hức, phấn khởi chờ đợi của Ngân hầu hết đã tan biến hóa mà thay vào đó là sự việc đau nhói ở con tim, cô đau, vô cùng đau mà có lẽ không gồm liều thuốc nào có thể xoa vơi đi lần đau đó. Dẫu vậy cũng bắt buộc thôi, cô sẽ xa Tùng cực kỳ lâu, Tùng lại bảnh trai lên, bao gồm rất nhiều cô gái theo đuổi, chuyện cậu có nữ giới là bình thường. Cô như đang tự trấn an mình bởi những để ý đến đó. Rồi, “Bíp, bíp”

– Lẹ lên bà chị của tui ơi! Vẫn vụng về như hồi xưa! tiếp đây giờ hứa hẹn rồi đó! Tụi nó chửi em chết chị ơi!

Ngân lag mình, ngó qua dòng kính của khung cửa sổ thấy Tùng đang ra hiệu cho cô nhanh chóng xuống nhà. Cô nỗ lực vẫn giữ biểu cảm trên khuôn mặt bình yêu đương như đầy đủ ngày, cô vẫy tay lại:

– hóng chút! Chị xuống liền!

Ngân chạy xuống nhà, thở hổn hển, cô nói:– từ từ fan ta xuống! làm cái gi hối dữ vậy!

– Chị có biết mấy giờ rồi không? Lẹ leo lên bé “tuấn mã” của em đi, rồi bản thân “đèo nhau” tới chỗ hẹn.

– loại thằng quỷ này! Bày để văn cùng với chả thơ nữa.

– Hì hì!

Bỗng, chiếc smartphone của Tùng reo lên:

– Đợi em xíu!

“Alo, rồi rồi, anh sắp đến nè, ngóng anh chút” – Tùng nói

– Ai vậy Tùng?

– Ờ! nhỏ tuổi bạn em!

Lúc này, không hiểu nhiều sao Ngân cảm thấy chắc hẳn rằng cô gái chụp tầm thường hình cùng với Tùng có lẽ nào nào là cô nàng đó…

– Em bắt đầu chạy đó! Ngồi liền kề vào kẻo té!

– Ờ! Ờ! chạy đi nói những quá

Tới nơi, Ngân đưa góc nhìn láo liên xung quanh thấy mọi fan ở đó người nào cũng có đôi tất cả cặp. Tùng tức thời chạy cho chỗ một cô nàng với thân hình bé dại nhắn trông rất dễ thương và đáng yêu nào kia rồi nói chuyện gì đó. Ngân cảm giác mình bị bơ vơ, lạc lõng, cô rất buồn khi thấy được Tùng vui mắt bên thiếu nữ khác, dẫu vậy cô vẫn nỗ lực xử sự như bình thường. Trong cả buổi đi chơi, Ngân chỉ đi cá biệt với những bé dại bạn sống lớp, chỉ biết nhìn theo Tùng đang trò chuyện hết sức thú vui với cô gái đó. Cô thì thầm nghĩ định mệnh thật trớ trêu, mang đến cô được chạm chán lại người mình yêu mà lại lại phải tận mắt chứng kiến cảnh tượng nhức lòng này. Cô thốt nhiên lên tiếng, như phá tan bầu ko khí cơ hội đó:

– Tớ bị đau bụng! những cậu cứ đi chơi tiếp đi! Tớ về cái!

Khi thấy Ngân rời khỏi tới cổng thì Tùng cũng nói to:

– Tớ ra bên ngoài này, chốc tớ trở lại mọi bạn chơi tiếp nha!

Tùng liền chạy nhanh ra bãi giữ xe, nuốm lấy tay của Ngân, nói:– Ấy ấy! làm cái gi mà về mau chóng vậy!

– Em vào đùa với bạn của em đi! Chị thấy trong fan không được khỏe! Ở lại làm mất đi vui! Thôi nhằm chị về.

Xem thêm: Cách Viết Hồ Sơ Xin Việc Làm Công Nhân, Cách Viết Hồ Sơ Xin Việc Để Có Công Việc Mơ Ước

– Em biết mà! Em biết chị bị nhức bụng đúng không, mang đến đến hiện giờ thì cơn đau bụng vẫn hành hạ cơ thể của chị. Em nghĩ rằng với chứng trạng của chị hiện giờ thì tài xế về nhà đối với chị là bài toán bất khả thi. Thôi để em đưa chị về!

– Thôi…

– Để em gửi chị về!

– Muốn làm cái gi thì làm!

Về mang đến nhà, Ngân chậm chạp bước xuống xe, tay chùi mồ hôi, tương đối thở dồn dập, có vẻ như như cô lại bị nóng nữa. Cô nói:

– Rồi! Em quay lại chơi với chúng ta em đi.

– Chưa! trách nhiệm của em chưa chấm dứt mà kêu em đi hoài vậy.

Nói rồi Tùng dìu Ngân lên phòng, bắt Ngân nằm xuống giường rồi cậu đi lấy khăn nhúng nước ấm lau trán của Ngân.

– Chị bị nóng rồi nè! phệ đầu rồi mà đắn đo tự chăm sóc sức khỏe!

– Vậy kệ tui đi!

– Rồi rồi, giận mãi

Lau trán mang đến Ngân xong, Tùng vùng lên bước ra khỏi cửa, rồ ga, chạy xe đi. Ngân nghe giờ đồng hồ xe chạy đi, cô liền bật khóc, nhì hàng nước đôi mắt lăn nhiều năm trên má của cô ấy làm choàng lên vẻ cô đơn, khổ sở của cô hiện tại giờ. Cô nghĩ rằng Tùng so với cô không thể như ngày xưa nữa, ngỡ như Tùng quan tâm cô vì vẫn còn đó thương cô nhưng bỏ ra đến này mà thôi, thủy chung cũng chỉ gồm nhiêu đó mà thôi. Rồi cô thiếp đi thời điểm nào không hay biết.

– Dậy! Dậy đi!

Ngân mở hai con mắt tròn trịa, nhỏ bé của mình. Thấy mặt của Tùng sẽ ghé ngay cạnh vào mặt của bản thân mình thì cô liền bật dậy làm cho trán cô đập vào trán của Tùng.

– Ui da! Chị làm gì phản xạ dữ vậy!

Ngân ôm trán nói:

– từ bỏ nhiên làm gì kì vậy hả? Tính làm gì tui hả?

– Trời ơi trời! nhìn đi – Tùng chỉ tay vào tô cháo với thuốc ngơi nghỉ trên bàn

– Em bắt buộc chạy đi cực kỳ xa mới gồm chỗ buôn bán thuốc cùng với cháo cho chị đó. Chứ giờ này còn quán nào xuất hiện nữa đâu. Do dự cảm ơn người ta hơn nữa nghĩ xấu nữa.

– Chị xin lỗi, cô xịu khía cạnh xuống trông rất dễ thương.

– Thôi! Em chơi đó! Đâu đau nơi nào để em xoa cho!

Rồi Tùng dịu nhàng đưa tay lên xoa trán của Ngân khiến cho tim của cô đập loạn nhịp, như mong nhảy khỏi lồng ngực. Xong, cô ngồi dậy, Tùng gửi vừa thổi vừa đút cháo mang đến cô.

– Chị đâu có còn nhỏ tuổi nữa đâu! Để chị từ ăn!

– Để em đút!

Ngân liền im lặng, ngoan ngoãn để cho Tùng đút cháo mang đến mình. Nhưng bỗng trong đầu của cô ấy lại tồn tại hình ảnh của cô gái kín ở hình ảnh đại diện của Tùng, cô liền quay khía cạnh đi, dancing lên giường, chùm mền bí mật hết tín đồ mà ko nói một câu nào. Như sẽ hiểu được ý, Tùng cười nhẹ rồi bưng cháo cùng thuốc ra khỏi phòng. Một thời gian sau, cậu cù lại đặt trên bàn một nhành hoa hồng và nói:

– Chị Ngân à! Em bao gồm một thứ ước ao cho chị xem!

– Chị không thích xem gì cả! Em về đi! Cảm ơn em vày những việc em sẽ làm!

Tùng tức thời chạy đến cái giường Ngân đang nằm, hất tùng loại mền, ẵm Ngân lên. Ngân giật phun mình, la lên:

– Em làm cái gì vậy Tùng! Thả chị chị xuống! Mau!

Em sẽ nói rồi mà chị không chịu nghe thì em đành mạn phép chạm khung người vàng ngọc của chị.

Xem thêm: Top 19 Nhận Định Anh Vs Ý Bóng Đá Plus, Nhận Định Anh Vs Ý: Con Tim Và Lý Trí

– Ngân chuyển mắt lên nhìn mẫu bông hồng bỏ lên trên bàn. Rồi sao? Em mong mỏi nói gì?

– Em biết điều cơ mà chị đang giận em

– Giận cái gì mà giận! Mấy người dân có là gì của tui đâu nhưng mà tui bắt buộc giận! (Cô đỏ mặt, mang tay vậy lấy lọn tóc của mình)

– Chị chú ý nè!

Ngân đưa mắt nhìn sang chiếc smartphone của Tùng. Cô ngạc nhiên khi dìm ra, Tùng vẫn còn đó giữ tấm hình hai fan chụp thông thường hồi đó.

– Chị gồm nhớ cơ hội đó em lén hôn lên tóc của chị ý lúc chị xoay đi không?

Câu hỏi của Tùng như 1 cọng dây thừng hỗ trợ cho kéo Ngân lên ngoài vực thẳm sâu, đen tối.

– loại bông hồng này cũng là thứ cơ mà chị mê thích nhất yêu cầu em đã lấy tấm hình ảnh này có tác dụng hình đại diện của mình như bắt buộc giấu mặt chị bởi em sợ chị đẹp nhất quá bao gồm khối anh theo giành chị mất.

Ngân như được hồi sinh, những khúc mắt bây chừ đều đã được làm sáng tỏ. Cô òa khóc chạy cho ôm Tùng, cô vừa khóc vừa hỏi:

– Vậy cô gái hồi tối thủ thỉ với em là ai vậy cơ mà em bao gồm vẻ thân thiện với cô ta, ko ngó ngàng gì tới chị?

– À! Em nói chị rồi mà! Đó là nhỏ bạn của em, sáng sủa mai là nó đi du học rồi phải sẽ rất lâu mới gồm thể chạm mặt mặt lại yêu cầu em dành riêng buổi tối từ bây giờ để thì thầm với nó.

– Vậy mà… vậy mà… chị cứ tưởng em ấy là…

– Là bạn nữ em chứ gì?

Cô úp khía cạnh vào ngực của Tùng khóc, khóc cực kỳ to, khóc như đã kiềm nén từ rất rất lâu rồi. Tùng khẽ rỉ tai vào tai Ngân: