Đồ Ăn Của Ta Thật Đáng Yêu Chap 1

     
Màu Nền:-Chọn-Mặc địnhXám nhạtXanh nhạtXanh đậmVàng nhạtMàu sepiaVàng đậmVàng ốMàu tốiFont chữ:-Chọn-Palatino LinotypeBookerlySegoe UIPatrick HandTimes New RomanVerdanaTahomaArialChiều cao dòng:-Chọn-100%120%140%160%180%200%Kích cỡ Chữ:-Chọn-Mặc định(22)161820222426283032343638


Bạn đang xem: đồ ăn của ta thật đáng yêu chap 1

Edit: Kali Beta: TH hiện giờ mà đi thay áo xống để có thể tàng hình được ví dụ là không kịp và cũng thiết yếu nào làm được. Dưới ánh đèn sáng điện sáng sủa rực, dòng đầu khá trọc của vị giáo sư này sáng loáng lên. Vài sợi tóc thưa thớt bên trên trán bóng loáng như một chùm đậu mầm dính ở trước trán. Chú ý không ra rốt cục là đầu vẫn năm tuyệt sáu ngày chưa gội... Không không không! Điều này chưa phải là điều quan trọng đặc biệt nhất, đặc biệt quan trọng nhất là cần nhiệt tình phải làm sao để trả lời được câu hỏi! Kiều Hạ đúng lúc kéo lại suy xét như chiến mã hoang đứt cương của mình lại. Sau đó cô nuốt nước bọt, cỗ dạng cực kỳ chật đồ dùng đứng dậy. Thực tế thì ngồi trên giảng đường cô cũng chưa nghe được chút nào, tuy nhiên Kiều Hạ cảm xúc nếu cô mà trả lời ra thì cũng vớt vạt được ít nhiều. Rứa là đành đề xuất dùng ngón tay dấm dúi như kẻ trộm, chọc chọc fan ngồi bên cạnh, người các bạn đẹp trai mang lại nghiêng trời lật đất vẫn ngồi phương pháp mình một cánh tay. Tiếp nối nhìn anh với góc nhìn đáng thương, cầu xin giúp đỡ. Công dụng vừa quan sát đã thấy kẻ địch nhấn di động, trên màn hình hiển thị hiện ra hình ảnh đang tạm dừng trò chơi! vắt Duyên Xuyên quay sang quan sát cô, đuôi lông mày của anh hơi nhướn lên một chút, mở ra vẻ nghi vấn như rất ngạc nhiên tại sao các bạn cùng bàn với bản thân lại đứng lên, biểu cảm cực nhọc hiểu lộ rõ bên trên gương mặt. Thằng bạn này rõ ràng cũng giống như mình, ko nghe giảng. Kiều Hạ âm thầm thở dài một khá trong lòng.Quả nhiên trên tập san nói ko sai, nam sinh bình thường mà quá rất đẹp trai phần đa không xứng đáng tin cậy. Kiều Hạ thở dài rồi há miệng, vừa sẵn sàng thẳng thắn ngay thật nói rằng mình lưỡng lự thì đang nghe thấy giáo sư dùng giọng điệu đầy mong đợi nói: “Không buộc phải lo lắng, vấn đáp sai cũng không vấn đề gì cả.” Trương Đại Xuyên tuy đã hơn tư mươi nhưng xúc cảm vẫn là một trong những vị giáo sư rất chú ý lễ nghi, phép tắc. Cổ vũ bởi lời thôi vẫn cảm thấy chưa đủ, ông lại đứng vị trí số 1 bằng một tràng vỗ tay: “Nào tất cả họ cùng nhau vỗ tay để khích lệ cho bạn gái này nào!” lời nói của ông rõ ràng từng chút một, vang lên lịch sự sảng. Những các bạn sinh viên phía dưới tuy không hề nghe giảng nhưng hôm nay cũng rất nể mặt, buông điện thoại thông minh đang đùa xuống, ngủ con gà ngủ gật cũng bắt buộc mở mắt cùng nhau vỗ nhì tay “bốp bốp” rào rào vang dội.“...” trường hợp thế này có hơi lố. Thật đáng xấu hổ. Ai đi ngang qua phòng học này không biết còn tưởng cô có được thành tích khủng gì lắm ko bằng. Thiệt ra điều không chính xác là lúc cô ngây người ra mắt đối mắt với giáo sư, tiếp đến không hiểu sao kì diệu bị điện thoại tư vấn tên lên vấn đáp một câu hỏi mà ngay cả đề hỏi cái gì cũng không hiểu. Hiện giờ còn có thể nói rằng thẳng là “em không biết” được không? Kiều Hạ cảm xúc là không thể như thế được, vậy thì quá làm mất đi mặt vị giáo sư này. Hơn nữa cô là học trò chuyên ngoan nghe lời sẽ mười mấy năm rồi, theo kinh nghiệm cũng không thích làm giáo sư thất vọng. Đã bởi thế thì trước tiên nhìn thử đề bài một chút, nói không chừng mình rất có thể đoán dò ra được. Kiều Hạ lạc quan nhìn đề bài xích trên máy chiếu, đấy là một đề giám sát và đo lường về tài chính, đáp án cũng không tồn tại lựa chọn A B C D làm cho cô cũng cấp thiết nhìn nhắc nhở từ lời giải mà đoán mò tùy luôn thể được. Vừa gọi sơ qua đã xúc cảm đề bài này hết sức khó, Kiều Hạ hít sâu một hơi quyết định tráng lệ giải, sao lại cảm thấy càng khó hơn thế nữa này?! cục bộ thuật ngữ trên màn hình hiển thị cô nhìn đông đảo không hiểu. Cái gì mà “hệ số đen đủi ro”, “định mức lợi nhuận dự kiến”, ở đầu cuối vấn đề có thể coi là quan trọng đặc biệt nhất “sai số rủi ro khủng hoảng của lợi nhuận trong đầu tư“... Không hiểu biết sao đọc hoàn thành đề bài, trong đầu Kiều Hạ chỉ còn sót lại-- A! Tôi là ai, tôi ở đâu, nguyên nhân tôi lại mở ra ở trong lớp học này. Sao lại hy vọng đi chết với giáo sư luôn luôn thế này. Trọn vẹn không có gợi ý, thời điểm cô vẫn rối rắm cau mày nhưng mà vặn đều ngón tay thon nhỏ dại thì nỗ lực Duyên Xuyên ho vơi một tiếng rồi đẩy một tờ giấy nháp mang lại trước khía cạnh cô. Một tờ giấy A4 hết sạch trơn và thật sạch chỉ viết một con số ở thiết yếu giữa. Kiều Hạ hoảng sợ chớp đôi mắt một cái, ngay mau chóng kịp bội nghịch ứng lại cậu đó là đang giúp mình, nhưng... Một người lên lớp cũng không thể nghe giảng tiếng lại mang lại câu trả lời liệu hoàn toàn có thể tin được sao? không dừng lại ở đó trên giấy các bước giải ra cái gì rồi cũng không có. Cô ko tin, nhưng không tính đọc cái này ra thì thiệt sự cũng không thể cách làm sao khác. Hối hả liếc nhìn một cái, Kiều Hạ thêm bắp trả lời: “Dạ... Sai số rủi ro khủng hoảng của lợi nhuận trong đầu tư chi tiêu chắc là 210 ạ.” Cô vừa gọi xong, Trương Đại Xuyên ngay lập tức kích đụng nói: “Không sai, chính là đáp án này! các bạn sinh viên này, em hãy nói thương hiệu của em mang lại tôi biết, tôi sẽ thêm vào đó điểm vào kết quả của em.” “... Triệu Mẫn Mẫn ạ.” Trương Đại Xuyên khen cô vài câu, dùng bút ký viết kí hiệu lên list rồi click vào đồ vật tính. Trên máy chiếu hiện tại lời giải chi tiết cách đo lường đề bài bác này, hết sức dài và hết sức phức tạp, vừa đề xuất mở vệt khai căn vừa bắt buộc bình phương lên. Kiều Hạ nghe gs giảng hơn một phút, nhớ lại tờ giấy kia rứa Duyên Xuyên đưa cho cô, ko kiềm được nghiêng đầu quan sát anh mấy lần. Anh vẫn như cũ không nghe giảng, cúi đầu làm cho chuyện riêng biệt của mình. Đẹp trai cho 360 độ không góc bị tiêu diệt là bao gồm thật. Nhìn bao gồm diện cũng rất đẹp trai, gò má cũng đẹp mắt kinh khủng, gương mặt góc cạnh sắc đẹp xảo, mặt đường xương quai hàm tinh tế nhìn đến mong tan chảy. Hiện thời Kiều Hạ đã nhìn anh với ánh mắt khác, không chỉ có đẹp trai hơn nữa vô thuộc thông minh, tính toán phức tạp như vậy mà ngay đến nháp cũng ko cần, hoàn toàn có thể viết tức thì ra câu trả lời, vượt là lợi hại. Hơn nữa... Cô lưu ý đến một chút, cảm giác anh còn rất tốt nhất có thể bụng nữa.

Xem thêm: Tính Chất Nào Sau Đây Không Phải Của Oxygen, Trắc Nghiệm Khtn 6 Bài 9: Oxygen (Có Đáp Án)



Xem thêm: Cường Độ Âm Là Gì ? Công Thức Tính Mức Cường Độ Âm Được Tính Bằng Công Thức:

Dường như sợ cô quan sát không thấy, anh đã viết con số kia rất to mang đến cô, chiếm phần cả nửa tờ giấy là đủ hiểu thân yêu tỉ mỉ độ lớn nào! đồng thời đó, rứa Duyên Xuyên đang gõ đánh giá trò chơi, trọn vẹn không biết tôi đã thu được một điểm ấn tượng tốt đầu tiên đặc biệt quan trọng nhất đời. - Sau khi hoàn thành việc dễ như nốt nhạc thì không bao lâu sau đó lớp vẫn tan. Giờ đồng hồ chuông reo lên, sv thu dọn chấm dứt thì tốp năm tốp ba lần lượt rời khỏi phòng học. Bên trên bàn núm Duyên Xuyên không bày ra chiếc gì, chỉ gồm một cây viết với cùng 1 tờ giấy, tiếp đến bỏ vào trong túi sách rồi xách cặp mong về. Ngay chớp nhoáng xoay người, cổ ống tay áo bị kéo dịu một cái. Anh quay đầu đã thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ấy nhóc cùng bàn với mình ngẩng lên, song mặt trong xanh sạch sẽ, thực lòng nói: “Chuyện đó... Chuyện vừa rồi, cám ơn cậu nha.” “Việc nhỏ tuổi thôi, cậu không nên để bụng.” Anh không khi nào thích xen vào việc của fan khác, chỉ với vừa rồi lúc nhìn bộ dáng cô nhóc cùng bàn này quan sát mình cầu xin giúp đỡ, đôi mắt mở khổng lồ tròn, lo lắng bồn chồn không yên ổn như chú con chuột hamster nhỏ. Vừa đáng yêu lại mang vài phần xứng đáng thương. Trong tim anh khá mềm, cảm giác giúp cô cũng ko sao, dù gì rồi cũng dễ như ăn uống cháo thôi mà. “Sao có thể không nhằm bụng chứ!” Kiều Hạ lắc lắc tay, quan sát anh và nói cùng với giọng đầy nghiêm túc, nói rành mạch: “Nếu không tồn tại cậu, tớ sẽ khá thảm. Nhiều góc nhìn đổ về nhìn chăm chắm như vậy, giả dụ tớ không vấn đáp được câu nào cả thì mất mặt lắm. Nắm lại, tớ cực kỳ vô cùng cảm ơn cậu nha!” sử dụng đến tận nhì chữ “vô cùng”, âm cuối cùng kéo nhiều năm ra nghe sao nhưng ngọt lịm, nhu hoà. Ráng Duyên Xuyên bị tầm vóc trịnh trọng nói lời cảm ơn của cô chọc mang đến nhếch môi, đôi mắt vốn hững hờ giờ đã hiện lên chút nóng áp. Có lẽ rằng chính anh cũng không thể nhận ra được ý mỉm cười trong lòng mắt này. Kiều Hạ thấy gắng mà sững sờ. Bỗng nhiên có chút cảm xúc tâm hồn thiếu phụ trỗi dậy, đốt cháy tim thiếu nữ là có thật. Người này sao lại có thể cười mang đến như trêu chọc vậy! thức giấc táo, bình thản một chút! Kiều Hạ từ bỏ nói cùng với lòng mình, hiện thời không yêu cầu là lúc để mê trai! “Cũng lừng khừng lấy gì để cảm ơn cậu, gần như thứ này thông thường đều là món ăn vặt thích thú của tớ. Cậu xem tất cả thích hay không, tớ mời cậu ăn.” Kiều Hạ mở túi sách ra, mang hết các món đồ ăn lặt vặt đủ các loại bày ra trước khía cạnh anh. Nuốm Duyên Xuyên thấy trong các đó có một chai sữa tăng chiều cao, mấy bịch bánh mì, vài miếng mứt thịt con heo sấy, sô-cô-la, còn tồn tại mấy thứ mà anh lưỡng lự là chiếc gì, đủ những loại bánh kẹo các màu... Quả thực rất đa dạng mẫu mã đủ loại, anh tuyệt nhất thời cảm thấy hoang mang: coi ra mẫu túi sách nho nhỏ dại của cô là túi thần kỳ của Doraemon ư, làm cho sao có thể nhét vào đó nhiều thứ như vậy? Nói thật kể từ sau khi lên mười tuổi, anh đang không đụng vào đồ ăn vặt nữa rồi. Không dừng lại ở đó đây còn là một loại ngọt mang đến phát ngấy, vừa quan sát đã biết là những thứ mà mọi cô cô gái sinh ham mê ăn. “Tôi...” Nhìn fan đứng trước khía cạnh mình thật tâm tha thiết cộng nhiệt tình, ánh mắt của cô bạn ngồi thuộc bàn y như ngôi sao sáng toả sáng phủ lánh, trong tâm địa anh định lắc đầu nhưng lời đến miệng lại khó nói đề xuất câu. Kiều Hạ chú ý anh muốn nói rồi lại thôi, ban đầu còn hơi chút nghi hoặc, sực nhớ mang lại một chuyện can dự tới bao gồm cô cũng từng mắc phải tình huống khó sàng lọc như thế, ngay mau chóng vỡ lẽ. Hệt như bạn quốc bộ trong ẩm thực để tải quần áo, bắt gặp hai cỗ đều thích cơ mà lúc kia chỉ rất có thể mua một bộ thì sẽ trở nên rất đắn đo. “Cậu mê say ăn tất cả sao?” Cô test thăm dò hỏi. “Hả?” cụ Duyên Xuyên rất kỳ bỡ ngỡ nhíu mày, trong khi là không hiểu biết sao cô lại hỏi như vậy. Không ngóng anh đáp lại, Kiều Hạ đã khôn xiết hào phóng lôi hết đồ ăn vặt vào túi, lấy tổng thể ra rồi nhét vào tay anh, mỉm cười tủm tỉm nói: “Không sao đâu, tớ cho cậu hết đó, cậu rước mà ăn uống đi.” nạm Duyên Xuyên quan sát một đống kim cương vặt đầy đủ màu sặc sỡ trên tay, ra quyết định vẫn là nên từ chối thì hơn: “Không cần, tôi ko thích ăn những đồ vật này.” “Ai da, cậu chớ khách sáo, trong phòng của tớ còn có rất nhiều, cậu cố kỉnh mà ăn đi, ăn rất ngon đó.” Kiều Hạ cười và lắng đọng với anh rồi vẫy vẫy tay, nhanh như chớp chạy biến khỏi chống học y như một chú thỏ nhỏ. - quay lại phòng ngủ vẫn chín giờ đêm, toàn bộ ba người chúng ta cùng phòng đa số đang nằm chơi game trên giường. Vừa mở cửa ra, trưởng cam kết túc xá tên Tống Nghị từ bỏ trên giường ló đầu ra, “Anh Xuyên dẫn em thì nói cách khác là đại lợi đại lợi, tối nay đi ăn uống gà <1> thôi!” <1> Ăn gà: Thuật ngữ trong trò chơi PUBG - có nghĩa là thắng trận. “Tới trên đây nào, để tôi ôm bắp đùi to của lão đại, cảm thụ chút hương vị nằm không cũng thắng.” Trương Dương háo hức hớn hở nói. “Đêm nay có vấn đề khác buộc phải làm, ko tới được.” cụ Duyên Xuyên nói xong, trong phòng ngủ thường xuyên vang lên tía tiếng thở dài phiền muộn. Không tồn tại lão đại cân team thì buổi đêm nhất định là cô đơn lạnh giá như tuyết về. Anh mở máy tính ra, liên tục viết phiên bản đánh giá game trước đó chưa xong. Thời gian mở túi sách tìm cây viết lại thấy một đụn lớn đồ ăn vặt sặc sỡ dung nhan màu nằm cạnh sát trong. Lừng chừng phải giải pháp xử lý thế nào, anh hỏi một câu: “Các cậu tất cả ai đói bụng mong mỏi ăn món ăn vặt?” ba người nghe thấy thắc mắc này hồ hết kích động, rối rít vứt điện thoại cảm ứng giơ tay-- “Có món ăn sao?! Ăn cái gì! Tôi mong muốn ăn!” “Tôi tôi tôi! Chỉ lo đùa game, đêm hôm tôi không đi nhà ăn để ăn cơm đâu!” “Chỉ cần anh cho em ăn, trong tương lai mạng của em đang là của anh! Nước sôi lửa rộp cũng cam lòng! Đầu rơi tiết chảy cũng được!” Một tín đồ nói càng phô trương hơn, nói chấm dứt cũng hiếu kỳ hỏi, “Anh Xuyên, sao anh đi mua món ăn vặt? cài cái gì!” thế Duyên Xuyên đưa tay vào cặp sách, đụng yêu cầu một vỏ hộp bánh quy, vừa muốn lấy ra bỗng dưng lại nhớ tới giọng nói bé dại nhẹ ngọt ngào của cô gái nhỏ dại ngồi cùng bàn thời gian ấy. Cùng với lúc nói là 1 trong những đôi mắt đen láy quan sát mình, đôi mắt trong veo đến nỗi tỏa sáng. Bỗng nhiên không muốn lôi ra ngoài nữa. Anh rụt tay về, lần tiếp nữa kéo khóa túi sách lại: “À, tôi chỉ cần thuận miệng hỏi một ít thôi, không còn mua đồ ăn vặt.” Trong ký kết túc xá Tống Nghị, Trương Dương với Triệu Lập: “...” Vốn ko đói bụng lắm nhưng lại bị tên này nói một chiếc mà bụng đói cồn cào. Giờ đồng hồ “mẹ kiếp” đã đi vào cửa miệng rồi tuy vậy cũng không dám phun ra. “Nếu đói bụng thì gọi đồ ăn phía bên ngoài đi, tôi mời.” núm Duyên Xuyên mở miệng lần nữa. Cha người rất ăn ý, lại không có liêm sỉ, tất cả mặn mà tình yêu đồng thanh hô-- “Cám ơn ba, kim công ty <2> của bọn chúng con!” <2> Kim chủ hiểu hôm mãng cầu là gần như kẻ tất cả tiền.