Bài thơ mới ra tù tập leo núi

     

Đoạn thơ cảm hễ trên đã có tác dụng hiện lên trong tim trí chúng ta hình hình ảnh Bác Hồ sau thời điểm thoát khỏi đơn vị tù của tổ chức chính quyền Tưởng Giới Thạch tại Liễu Châu, Trung Quốc, mặt khác giúp chúng ta cảm nhấn "Ngục trung nhật kí" của Người.

Bạn đang xem: Bài thơ mới ra tù tập leo núi

Tác đưa hồi kí "Vừa đi con đường vừa nhắc chuyện" có ghi rõ là lúc Bác đang trèo lên tận đỉnh ngọn núi cao. Bác bỏ đã xúc cồn viết bài thơ này:

"Vân ủng trùng sơn, sơn ủng vân,

Giang chổ chính giữa như kính tịnh vô trần;

Bồi hồi độc cỗ Tây Phong Lĩnh,

Dao vọng phái mạnh thiên, ức thay nhân".

*

bác đã ghi bài bác thơ vào rìa một tờ báo Trung Quốc, kèm theo dòng chừ sau: "Chúc chư huynh sinh hoạt nhà khỏe khoắn và nỗ lực công tác. Ở vị trí này bình yên". Bài thơ không chỉ có mang đặc điểm "đưa tin" một cách bí mật mà còn mang ý nghĩa của một văn kiện lịch sử vẻ vang của giải pháp mạng Việt Nam. Theo hồi kí của Đại tướng Võ Nguyên gần kề cho biết, hồi ấy các yếu nhân của Tổng bộ Việt Minh tại căn cứ địa giải pháp mạng Cao -Bắc - Lạng cực kỳ phấn khởi khi nhận được bài xích thơ này cùng đã phái người đi đón Bác.

Về góc nhìn thi ca, bài bác "Mới ra tù, tập leo núi" là 1 tác phẩm văn vẻ toàn bích mô tả cốt phương pháp thi sĩ hồ Chí Minh: chổ chính giữa hồn trong sáng, thiết tha yêu thương thiên nhiên, nặng tình đối với nước nhà và bạn bè yêu quý. Cảnh sắc thiên nhiên và tranh ảnh tâm cảnh thường rất đẹp, rất đậm đà:

“ Vân ủng trùng sơn, sơn ủng vân

Giang trung khu như kính tịnh vô trần”

*

Cảnh mây núi mấp mô trập trùng. Mây, núi được nhân hóa, trở buộc phải hữu tình: núi ấp ủ mây, mây ấp núi. Mây núi quấn quýt, bao phủ lấy nhau. Một câu thơ bảy chữ nhưng mà chữ "vân", chữ "ửng", chữ "sơn" được điệp lại nhị lần gợi tả cảnh mây núi tầng thế hệ lớp, ngắm nhìn và thưởng thức không ngán mắt. Hình ảnh "trùng sơn" làm nổi bật vẻ đẹp hùng vĩ cảnh núi mây và cảm xúc dào dạt ở trong phòng thơ dịp leo núi.

Câu đồ vật hai tả lòng sông (giang tâm). Phương diện sông vào vắt, yên bình được ví với tấm gương không một chút bụi mờ. Bầu trời có trong trắng thì fan đứng bên trên núi cao mới cảm nhận gương sông rất đẹp như thế. Hai câu đầu bài thơ đã vẽ yêu cầu một tranh ảnh sơn thủy hùng vĩ, hữu tình. Với trung ương trạng sảng khoái của phòng thơ chiến sĩ mới bay cảnh tù nhân ngục thì mới có tầm nhìn say mê, nồng nàn, thú vị như vậy. Người xưa gồm nói: "Văn vô tô thủy phi kì khí", tức thị văn chương không kể đến sông núi (không sở hữu tình khu đất nước) thì không tồn tại khí hóa học kì lạ. Qua đó, ta cảm thấy thơ sài gòn mang vẻ đẹp "kì khí" đáng yêu. Cảnh mây núi, sông nước ở đó là cảnh thực sinh sống Liễu Châu về cuối thu hơn nửa cố kỉnh kỉ trước. Đồng thời nó mang ý nghĩa tượng trưng đến lòng người, cho tình người. Ngoại cảnh thì hùng vĩ, hữu tình. Trọng tâm cảnh thì vào sáng, yêu thương đời. Thi nhân vừa leo núi vừa ngắm nhìn và thưởng thức vẻ đẹp sông núi, mây trời cùng với phong thái thư thả và trọng điểm hồn thanh cao hay đẹp. Mây, núi, gương sông ấy là cha ẩn dụ nhưng nhà thơ tp hcm gửi gắm chổ chính giữa hồn mình, tâm trạng mình:

"Đằng sau bức tranh cảnh quan này, ẩn dưới những mây núi trập trùng, đằng sau làn nước sông trong dưới chân Tây Phong Lĩnh, tuyệt hảo không bao giờ phai nhạt trong tâm hồn của độc giả chính là tâm trạng vừa vệ sinh sâu sắc, vừa cừ khôi của nhỏ người” (Đặng thai Mai)

Chỉ với cha nét vẽ (vân, trùng sơn, giang tâm) mà người sáng tác đã gợi lên cái hồn vũ trụ. Mượn cảnh để tả tình, ngữ điệu hàm súc, hình tượng - chính là vẻ đẹp truyền thống đầy thi vị trong bài bác thơ này của Bác. Câu thơ dịch hơi hay:

"Núi ấp ủ mây, mây ấp núi,

Lòng sông gương sáng những vết bụi không mờ”

Đã 2 mùa thu li hương, nếm trải đủ mùi cay đắng, cầm mà tấm lòng công ty thơ vẫn tối ngày nhớ nước khôn nguôi. Nhì câu thơ 3, 4 nói lên trung ương tình ấy:

"Bồi hồi độc cỗ Tây Phong Lĩnh,

Dao vọng phái nam thiên, ức cố nhân".

Xem thêm: Top 5 Thuốc Chữa Nấm Miệng Ở Trẻ Bị Nấm Miệng Bôi Thuốc Gì, Điều Trị Nấm Miệng Ở Trẻ Em

Tây Phong Lĩnh là dãy núi điệp trùng ở Liễu Châu, Trung Quốc. Phái nam thiên là trời Nam hai địa danh ở cả hai phía chân trời. Chữ "bồi hồi", chữ "dao vọng" và bố tiếng "ức thế nhân" diễn đạt tâm trạng của bác bỏ Hồ lúc leo núi.

"Bồi hồi" nghĩa là bồn chồn, không lặng dạ. "Độc bộ" nghĩa là 1 trong mình bước đi; trong văn cảnh gợi lên sự lẻ loi, đối kháng độc. Càng leo núi lên cao càng hồi hồi, càng cảm xúc mình lẻ loi, đơn độc, nhưng dõi quan sát về phía chân mây xa. Tín đồ xưa lúc đứng trên lầu cao nhưng man mác buồn, bởi lẽ "Nhật mộ hương quan liêu hà xứ thị” người con gái lưu lạc bùi ngùi xót xa: "Lòng quê đi một bước đường một đau"... Tình cố kỉnh hương, tình cụ quốc là trong số những tình cảm sâu sắc thắm thiết của con bạn xưa nay:

"Quê hương thơm nghĩa nặng trĩu tình sâu,

Bể dâu trở nên đối biết đâu là nhà".

*

bác bỏ Hồ đã thử qua trong năm dài bôn ba hải ngoại, đi tìm kiếm đường cứu vớt nước, canh cánh trong tim nỗi thương, nỗi ghi nhớ vơi đầy: "Đêm mơ nước, ngày thấy hình của nước..." ("Người đi tìm hình của nước"). "Giờ đây" từng bước một leo núi lên cao, fan lại hồi hồi thương nhớ: "Dao vọng nam giới thiên, ức rứa nhân". Dao vọng là trông vời, trông xa, ức ráng nhân tức là nhớ fan xưa, nhớ chúng ta cũ, ở đấy là Bác nhớ bằng hữu thân yêu. Câu thơ 7 chữ nói lên được 2 nỗi nhớ: nhớ nước và nhớ bạn. Thơ hàm súc và biểu cảm là vậy.

nhớ nước, nhớ các bạn là tình cảm thường trực, khẩn thiết của Bác. Ghi nhớ nước cả lúc thức với cả trong những lúc mơ: "Sao đá quý năm cánh mộng hồn quanh" (“Không ngủ được"). Nhớ nước, nhớ quê cả ngày suốt đêm, suốt cả năm tháng: "Năm tròn nạm quốc hành tung vắng - Tin tức bên nhà bữa bữa trông" (“Tức cảnh"). Càng xa nước, bác càng nhớ nước:

"Nghìn dặm rưng rưng hồn nước cũ,

Muôn tơ vương vấn mộng sầu nay".

Xem thêm: Truyện Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy, Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy

( Đêm thơ)

"Ức hữu" (Nhớ bạn) là một trong những chủ đề khá nổi bật trong "Nhật kí trong tù". Nhớ bạn với bao kỉ niệm, với bao nỗi xung khắc khoải đợi mong. Trong cảnh tội phạm đày, bác càng lưu giữ bạn:

"Ngày đi bạn tiễn đến bên sông,

Hẹn bạn về khi lúa đỏ đồng.

Nay gặt đã xong, cày đang khắp,

Quê người tôi vẫn vùng lao lung"

(Nhớ bạn)

*

tình thương nước là tình yêu sâu sắc nhất, mãnh liệt tốt nhất của hồ Chí Minh. Bác có khá nhiều bài thơ hay nói lên một giải pháp chân thành, cảm động tình yêu nước ấy. Bài xích thơ "Mới ra tù, tập leo núi" đã biểu hiện rất đẹp cảm hứng thiên nhiên trữ tình và cảm giác yêu nước. Mỗi câu, từng chữ, mỗi vần thơ hầu như dạt dào tình yêu chế tác vật nước non mây trời, tình nhớ nước, nhớ bạn. Một chiếc ngóng chú ý xa, một nỗi bồi hồi lúc leo núi, một niềm ước ao nhớ Tổ quốc, nhớ anh em - được diễn tả và thể hiện qua 1 bài tứ hay mang màu sắc cổ điển, một văn pháp lả cảnh ngụ tình đặc sắc. Người chiến sĩ cách mạng "Bồi hồi độc cỗ Tây Phong Lĩnh" ấy gồm một khả năng phi thường, một phong thái thong dong tự tại, và tất cả một hồn thơ đẹp nhất được nhân dân ta kính yêu và lưu giữ mãi.