ANH KHÔNG PHẢI DUY NHẤT

     

*

Replay Blog Radio: những thành phố, hầu như con tín đồ độc thân


Replay Blog Radio: Em hoàn toàn có thể tin anh được không


Blog Radio 716: người bỗng dưng gặp gỡ gỡ, gồm duyên gì tuyệt không?


Replay Blog Radio: Khi fan ấy không dành cho ta


Bạn thân mến! trong Blog Radio tuần trước, họ đã nghe phần 1 của truyện ngắn Anh không phải người duy nhất phải em của người sáng tác Nguyễn Thị Loan. Câu chuyện kể về phần đông lần đụng độ oan gia ngõ bé của cô nàng chưng sĩ sản khoa với chàng trai cảnh liền kề cơ động. Dường như như giữa cả hai gồm duyên chạm mặt nhau tương đối nhiều lần. Vào tuần này, họ hãy với mọi người trong nhà lắng nghe phần 2 của câu chuyện:

Phần 2. Đi nhé, bao gồm anh chờ!

Ngày ngày sau tôi uể oải bước vào phòng có tác dụng việc. Cả 1 trong các buổi tối, tôi nghe bài xích ca của bà mẹ mà ong không còn cả đầu. Đang xem xét có buộc phải xin đk trực xuyên mon không, thì chị đồng nghiệp của tôi đã kể:

- Em còn nhớ lần trước gồm cô bé bỏng sinh viên vào đây khám định bỏ thai không?

- Vâng, em nhớ. Sao cầm cố chị?

- ngày qua cô nhỏ xíu đó đi kiểm tra sức khỏe lại, bảo sẽ ra quyết định giữ thai. Chị nghe cơ mà thấy mừng lắm. Mà lại em biết không, thì ra chiếc cậu hôm trước chưa phải bạn trai của cô bé đâu. Ngày hôm qua vắng bệnh dịch nhân, chị thăm khám kĩ, rồi cũng hỏi thăm, khuyên nhủ nhủ. Cô nhỏ nhắn kể sẽ là ân nhân của cô ý ấy. Ngày đấy, cô nhỏ nhắn định nhảy ước tự tử, may tất cả anh đó đi qua, cứu giúp được, rồi gửi vào khám đa khoa khám. Không số đông thế, còn chuyển cô áy về nhà, gặp cả nhà của cô bé xíu khuyên nhủ. Thuở đầu thì anh chị, phụ huynh của cô bé xíu cũng giận lắm, nhưng kế tiếp cũng nghĩ thoáng rộng hơn rồi. Ở đời, khi con người ta gặp gỡ chuyện, không gì tốt hơn là gồm một nơi để nương tựa, bấu víu. Suy nghĩ cũng may, vậy là giữ gìn được bên trên đời hai sinh mạng.

Bạn đang xem: Anh không phải duy nhất

*

Tôi nghe xong, lưu giữ lại chuyện ngày hôm qua mà chỉ ước đất nứt ra một chiếc lỗ cho tôi khiêu vũ xuống. May mà hôm qua cô nàng kia không mang nước hắt vào phương diện Đức, ko thì tôi áy náy lắm. Nghĩ về tới nghĩ về lui, vẫn thấy phải nói cùng với Đức một ý muốn lỗi. Tôi lấy smartphone ra, tần ngần một hồi tmà không đủ quả cảm nhắn tin trước. Nick này là Quyên địa chỉ cho tôi, mà bận bịu quá tôi cũng quên luôn. Tôi cứ nhắn rồi lại xóa, sau cuối bực bản thân quá, nhét luôn điện thoại thông minh vào vào túi, đưa ra quyết định bỏ qua coi như chuyện buổi tối hôm kia không xảy ra.

Buổi tối, tôi lượn lờ trên đường chưa mong muốn về nhà. Mẹ vẫn còn đó đang giận, về nhà lại một bài xích ca quen thuộc. Quyên đi dạo với Duy rồi, tôi lại không thích làm láng đèn,đành lang thang trên phố. Vừa mới rẽ yêu cầu được một đoạn, lại bị ra hiệu tấp vào lề. Tôi ngừng xe, ngẩng mặt lên, gương mặt quen ở trong trước mặt khiến tôi không khỏi bi lụy cười

- Lại là anh à?

- Lại là cô à?

- Lần này tôi phạm lỗi gì thế?

- Rẽ không xi nhan.

Tôi lag mình:

- Tôi gạt xi nhan rồi mà

Đức cúi xuống chú ý xe tôi, khám nghiệm một thời gian rồi nói:

- hỏng rồi.

Tôi nhún mình vai:

- Lần này không phải lỗi của tôi đâu nhé. Nó hỏng mà lại có report cho tôi đâu.

Đức phì cười:

- Thôi được rồi, tôi châm chước mang đến cô lần này. Chỉ cần cô không có bệnh nhân cung cấp cứu đang đợi là được.

- Tôi cũng ý muốn ngày như thế nào cũng không tồn tại bệnh nhân phải cấp cứu. Trên đời này, quý giá nhất là sinh mạng. Không tồn tại người bệnh, tức thị mọi người đều ổn.

Đức gật gù, rồi bảo tôi:

- Thôi cô đi đi. Từ thời điểm cách đó tầm 2km bao gồm một địa điểm sửa xe pháo đấy. Vào thay chiếc xi nhan đi. Tôi cũng bắt buộc đi tuần đây.

Nói rồi, Đức lên xe cộ nổ máy.Tôi vội điện thoại tư vấn với theo:

- từ đã!

Đức giới hạn xe, chú ý tôi cạnh tranh hiểu. Tôi ấp úng:

- Chuyện về tối hôm trước… xin lỗi anh

Đức ngớ người, rồi nhảy cười bảo tôi:

- không có gì! thực chất tôi còn nên cám ơn cô nữa.

- Sao lại cám ơn tôi?- Tôi ngơ ngác

- cô bé hôm đó là em của người tiêu dùng tôi. Cô bé nhỏ thích tôi, mà lại khổ một nỗi tôi chỉ coi cô ấy là em gái, quan yếu nào rung động được. Cô ấy tỏ tình với tôi những lần rồi, tôi cũng không đồng ý mà cô ấy ko từ bỏ. May hôm ấy cô xuất hiện, còn nói là sở hữu thai, nên cô ấy không thể đến tìm tôi nữa. Tôi cũng đỡ cần khó xử.

- Vậy nhưng mà tôi áy náy mãi, còn tưởng phá lỗi chuyện giỏi của anh.

- Nói thông thường là hai chúng ta cùng giúp sức nhau hôm đó, chũm là hòa! Thôi, tôi cần đi đây. Xin chào cô!

Tôi mỉm cười, làm bộ tráng lệ đưa tay chào:

- Vâng, chào đồng chí!

Đức cũng cười cợt rồi lên xe cộ đi. Tôi đi thơ thẩn một hồi, rồi cũng về nhà. Buổi đêm, đang vắt cày nốt cỗ phim, chợt điện thoại cảm ứng thông minh hiện lên dòng tin nhắn từ bỏ Đức:

“Cô ngủ chưa?”

“Chưa. Còn anh?”

“Tôi vẫn vẫn đi tuần. Tranh thủ ngồi nghỉ ngơi một lúc, lát lại đi tiếp”

“ Chuyện tối hôm nọ, thực sự xin lỗi anh”

“ Tôi vẫn bảo không lưu ý mà. Có điều tôi vẫn đã thắc mắc, sao thoải mái và tự nhiên hôm ấy cô lại bảo đang sẵn có bầu?”

Tôi nhắm mắt xấu hổ. Mãi một lúc tôi mới dám kể lại cho Đức nghe chuyện lần trước thấy anh đưa cô bé nhỏ sinh viên vào viện, rồi tiếp nối hiểu lầm anh. Tin nhắn nhờ cất hộ đi một thời điểm không thấy hồi âm, tôi tưởng Đức giận rồi. Đang cơ hội tôi định cất điện thoại thông minh đi ngủ, màn hình hiển thị lại sáng sủa lên, dòng tin nhắn gởi đến khiến tôi bất ngờ: “Vì cô bé ấy tương đương em gái tôi ngày trước”.

Tôi ngẩn người, ngần ngừ nên liên tục câu chuyện như vậy nào, sẽ thấy Đức nhăn tiếp

“ Cô có muốn nghe không?”.

“Vâng, anh đề cập đi”

“ Em gái tôi ngày đó, nó cũng bởi tuổi cô bé ấy. Cũng là sinh viên năm trang bị nhất. Con nhỏ nhắn rất ngoan, học cũng giỏi. Bởi vì vậy, khi biết nó có bầu với cậu bạn cấp tía ngày trước, anh chị tôi rất nhiều sốc. Tôi hồi đó, đang thực hiện nghĩa vụ sinh sống Sơn Tây, cũng thiết yếu tranh thủ về cùng với nó được. Tôi chỉ nhớ, câu nói sau cùng con bé bỏng nói với tôi là “Anh ơi, em sợ lắm”. Nếu như ngày ấy, tôi cương cứng quyết hơn, dành thời hạn cho nó nhiều hơn thế thì hiện giờ tôi đã bao gồm cháu. Nếu như nó là con trai, tôi đã dạy nó đi xe cộ đạp, dạy dỗ nó đá bóng. Nếu như nó là nhỏ gái, tôi sẽ chuyển nó đi mua những bộ váy công chúa thiệt xinh xắn. Chỉ là, phần đa gì tôi mong muốn làm, vĩnh viễn quan trọng nào tiến hành được nữa. Tôi vẫn không khi nào còn được nghe giọng con bé nhỏ mè nheo đòi tôi đưa theo ăn đêm, hay cài cho nó ly trà sữa nó thích hợp nữa. Cũng không khi nào được nghe nó nịnh nọt “ anh là giỏi nhất” nữa rồi. Bởi vậy, lúc bắt gặp cô bé bỏng kia khiêu vũ xuống nước, tôi vẫn nhảy theo”

“Tôi cực kỳ tiếc về chuyện em gái anh.”

“Bởi vậy, tôi không muốn có ai đề nghị sống trong tiếc nuối nuối tương đương tôi nữa”

“Tôi bao gồm nghe nói, anh đã thủ thỉ với người nhà đất của cô bé bỏng kia, cùng cô ấy đã ra quyết định giữ thai. Với bốn cách là 1 trong những bác sĩ, tôi thiệt sự cảm ơn anh. Vì anh cứu, không chỉ là là một, cơ mà là cả nhị cuộc đời. Anh đã làm bí quyết nào để biến đổi họ vậy?”

“Chỉ đơn giản và dễ dàng kể lại chuyện của em gái tôi, rồi nói với bọn họ rằng tôi không muốn trên đời lại sở hữu thêm một bạn phải sinh sống trong day xong và ân hận như tôi. Tôi nói cùng với anh trai cô nhỏ xíu đó, tôi ko có cơ hội được dạy con cháu mình đi xe đạp, chơi bóng, tuy vậy anh ấy thì hoàn toàn có thể Tôi nói với mẹ cô ấy, rằng bà ấy trong tương lai còn được con cháu mình trong lòng, chứ không như mẹ tôi, chỉ có thể ôm di hình ảnh của phụ nữ mình trong ngực”

Nước đôi mắt tôi đã lặng lẽ âm thầm rơi tự dịp nào. Tôi cứ cầm điện thoại cảm ứng đọc mãi cái tin của Đức mà ngần ngừ phải trả lời như vậy nào. Loại tin của anh solo giản, tuy vậy tôi biết, sâu bên trong là nỗi đau không miêu tả được bằng lời. Bất kỳ lời làm sao tôi nói ra lúc này cũng chỉ hệt như những câu an ủi sáo rỗng. Mất một lúc, tôi mới nhắn được một câu:

“ Anh nói đúng. Ít nhất, bên trên đời vẫn tồn tại một cô em gái hoàn toàn có thể tiếp tục làm cho nũng với anh trai của mình. Đó mới là vấn đề quan trọng”

“Cám ơn cô. Tôi phải đi tuần rồi, chúc cô ngủ ngon”

“Anh đi cẩn thận”

Tôi cất điện thoại thông minh nằm xuống, nhưng mà thật lạ, mãi mà lại giấc ngủ vẫn cấp thiết nào kéo đến…

*

Sáng hôm sau, tôi đến bệnh viện với hai con mắt thâm quầng. Vừa pha cốc coffe cho thức giấc táo, còn còn chưa kịp nhấm nháp, chủ tịch đã triệu tập họp gấp. Tôi vội vàng chỉnh trang lại quần áo, rồi chạy vào phòng họp. Thời gian vào cho tới nơi, thấy khuôn mặt giám đốc và các trưởng khoa đầy căng thẳng. Thông tin bệnh viên bị phong tỏa đến một cách chợt ngột khiến tất cả công ty chúng tôi đều ngỡ ngàng. Ngay lập tức trong buổi sáng, toàn thể bệnh viện triển khai phong tỏa, xong xuôi tiếp nhận bạn bệnh. Rồi sau đó chừng hơn một tiếng đồng hồ, xe chuyên được sự dụng đến xịt khử khuẩn khắp khu vực trong viện. Tôi chỉ kịp hotline điện báo cho mẹ báo tin, rồi cùng các người bố trí lại công việc, phân bố lại khu chữa bệnh bênh nhân, lấy mẫu xét nghiệm. Việc không ít tới mức ko kịp thở. Ban đêm muộn, tôi giở điện thoại cảm ứng ra new thấy hàng chục cuộc call nhỡ với vô vàn tin nhắn. Tôi hotline cho mẹ, đến Quyên trấn an, dẫu vậy nỗi băn khoăn lo lắng của họ chỉ vơi đi một chút. Vừa húi máy, điện thoại cảm ứng thông minh trong túi lại rung lên. Là Đức. Tôi dìm nút nghe, đầu dây bên đó vang lên giọng trầm trầm thật ấm:

- Cô chũm nào rồi? Ổn không?

- Tôi không sao. Đang chờ hiệu quả xét nghiệm. Còn anh?

- Tôi đang tự giải pháp ly.

- có vẻ tôi và anh hay sở hữu sự cụ đến cho kẻ thù nhỉ?

Đức nhảy cười:

- Uh. Đức với Nga vốn là nhị nước tuyên chiến đối đầu mà

- Nghe phải chăng ra phết. Cơ mà đừng quên, Đức cuối cùng cũng trở thành Nga tiến công bại- Tôi nhảy cười trêu lại.

- Đấy là Đức ngày xưa thôi, còn thời buổi này thì chưa chắc

Thế rồi, Đức và tôi tán chuyện lan man mãi cho tới tận khuya. Đức kể cho tôi nghe đầy đủ chuyện, từ đông đảo chuyện hồi anh còn đi học, các lần đi tiến hành nhiệm vụ. Còn tôi cũng kể đến anh nghe đầy đủ chuyện xẩy ra trong dịch viện, về những bệnh nhân mà tôi từng tiếp xúc. Đức hỏi tôi:

- Tôi nghe Duy kể, ngày trước cô bao gồm chuyến công tác lên Sapa, còn cứu được hai chị em con fan Dao phải không?

- Vâng, chuyện đấy cũng khá lâu rồi. Chị ấy sinh khó, nhưng người ông chồng và những người dân dân trong bạn dạng không mang theo viện ngay. Bọn họ mời thầy mo về cúng. May cơ mà lúc ấy công ty chúng tôi đến kịp, đưa hai bà bầu con vào mổ cấp cứu. Phụ nữ chị ấy bây giờ cũng tới trường tiểu học rồi.

- có thể kịp thời cứu trị được không đúng lầm, thật giỏi biết bao! – Đức cảm thán. Nghe giọng anh, tôi đoán chắn chắn anh lại lưu giữ về em gái, thoải mái và tự nhiên thấy lòng mình chùng hẳn xuống….

Bệnh viện bị phong tỏa, phụ huynh và những người dân từng xúc tiếp với tôi cũng nên tự biện pháp ly đợi lấy mẫu xét nghiệm. Tôi cùng mọi bạn trong viện vừa làm, vừa nín thở đợi kết quả. Đến lúc cố gắng tờ xét nghiệm trên tay, nghe tin phụ huynh và Quyên cũng âm tính, tôi mới trong thời điểm tạm thời nhẹ nhõm. Buổi tối, Đức gọi cho tôi, báo anh cũng cõi âm rồi, cơ mà vẫn phải cách ly đầy đủ 14 ngày với xét nghiệm thêm vài ba lần nữa. Anh bảo, lúc trước ngày nào cũng đi làm việc từ sáng sớm, tối mịt mới về nhà, thấy thời hạn trôi đi thật nhanh. Bây giờ, cả ngày ngồi” xúc tiếp với tư bức tường, bắt đầu biết, hóa ra một ngày cũng có thể trôi lâu mang lại vậy. Đức tỏ ra ghen tị cùng với tôi :

- Cô tuy cách ly mà vẫn được gia công việc. Còn tôi, hiện thời đang yêu cầu xem “Cô dâu 8 tuổi” đến hết ngày đây này.

Tôi bật cười:

- chọn lọc thông minh! Đảm bảo không còn đợt cách ly anh vẫn không xem xong, cho dù là xem thường xuyên 24/7.

- Đùa đấy. Cô kể mang đến tôi nghe ngày bây giờ của cô đi. Nghe cô kể, tôi cũng có xúc cảm giống như mình sẽ ở mặt ngoài.

- cũng giống như mọi ngày thôi. Nhưng bây giờ thì đỡ hơn, chỉ có một ca sinh mổ. Một chị vào viện ngày hôm trước để theo dõi giữ lại thai thì hôm sau bệnh viện bị phong lan luôn. Em nhỏ nhắn sinh rồi, là nhỏ gái, chị ấy bảo viết tên là Vy để kỉ niệm.

- trường hợp vậy, năng lực là năm nay có nhiều bé xíu gái thương hiệu Vy lắm nhỉ? Sao cô lại chọn làm bác sĩ? Lại là chưng sĩ khoa sản?

- À, ngày trước bà mẹ tôi là y tá, tôi hay theo bà mẹ vào viện, nhìn những bác sĩ xét nghiệm bệnh phải thích lắm. Còn lựa chọn khoa sản, thì chắc là vì định mệnh sắp đến đặt. Hồi phục viên đi tình nguyện, tôi vô tình trở thành bảo sanh cho một chị gái sinh hoạt Hà Giang. Chị ấy gửi dạ khi chúng tôi vừa mới đến nhà để tuyên truyền các chương trình âu yếm sức khỏe cho đàn bà mang thai, còn ko cả kịp đưa chị ấy vào viện. Cũng như ý là chị ấy dễ dàng sinh, em bé xíu ra đời khỏe mạnh mạnh. Chị ấy xin được lấy tên tôi đặt mang đến em bé. Đó là kỉ niệm đẹp cơ mà tôi mãi cấp thiết nào quên. Còn anh ? Sao lại làm cảnh sát?

- Nói cô chớ cười. Trên hồi bé xíu tôi say đắm xem siêu nhân anh hùng Gao. Sau này lớn, biết không làm cho được hết sức nhân, nên chọn lựa việc vừa sức của bản thân mình thôi

Đức vừa nói xong, tôi đã tưởng tượng cảnh anh ngày còn nhỏ nhắn chạy khắp chỗ diễn vũ điệu thay đổi hình của dị nhân anh hùng mà phì cười. Tôi dựa người xem qua cửa sổ lên bầu trời đêm. Sao vẫn bao phủ lánh, màn đêm vẫn tính mịch, mà cho tới tận từ bây giờ khi nhịp sống chậm rì rì hẳn lại, tôi new biết có những điều mà tôi đã vô tình quăng quật lỡ…

Hết hai mươi mốt ngày, khám đa khoa được túa phong tỏa. Mọi bạn ùa ra ngoài, mỉm cười nói vui vẻ, y hệt như lúc đón mừng năm mới. Sống mũi tôi chợt cay cay, chắc hẳn rằng năm mới năm sau sẽ không còn được hoàn toản như những rất lâu rồi cũ. Tôi bước từng bước một ra cổng viện, chú ý ngắm dòng người ngược xuôi hỗ tương trên đường. Bất chợt nghe giờ đồng hồ gọi:

- Hoài Nga!

Tôi qua lại nhìn, thấy Đức sẽ ngồi trên xe máy, bàn tay rám nắng và nóng đang chuyển lên vẫy về phía tôi. Cái khẩu trang to sụ trùm kín khuôn mặt, còn song mắt lung linh ánh cười. Tôi bước nhanh lại phía anh:

- Sao anh lại sinh hoạt đây? Không đi làm à?

- Tôi mang lại đón cô, chấm dứt tôi mới về cơ quan!

*

Nói rồi, Đức đưa mang lại tôi loại mũ bảo hiểm, còn cẩn thận cài quai góp tôi. Về cho nhà, sẽ thấy 1 bàn đầy đồ ăn thịnh soạn bày ra trước mắt. Chị em bảo, ăn uống mừng tôi cùng cả bệnh dịch viện không biến thành gì. Tôi giữ lại Đức lại nạp năng lượng cơm, dẫu vậy anh tự chối, nói đề nghị lên cơ sở luôn. Người mẹ nghe thấy vậy, bèn chạy vào trong nhà đúm đùm dúm dúm cho Đức một bọc món ăn to đùng. Anh đi rồi mà đôi mắt mẹ vẫn chú ý theo, sáng bao phủ lánh, khiến cho da gà tôi nổi nhịp nhàng từng đợt. Vốn tưởng ăn uống xong, chị em sẽ tra hỏi tôi và Quyên về Đức. Ai ngờ, người mẹ chỉ cười cợt tủm tỉm. Trong tâm tôi dấy lên phần đa dự cảm ko lành. Trái nhiên, đến chiều bà bầu bảo tôi sửa soạn đi coi mắt. Tôi suy sụp bảo mẹ:

- Mẹ, con bắt đầu vừa bị bí quyết ly về mà. Mẹ không muốn ở cạnh bé đến cố kỉnh ư?

- chính vì đợt dịch vừa rồi, bà mẹ mới nhấn ra cần có thêm một bạn nữa thân thương và chăm lo con. Nói dại, nếu như vừa rồi, bố mẹ mà dương tính, bà bầu sợ ko được nhìn thấy con trong bộ váy cưới, trường hợp lỡ cơ mà chuyện đó xảy ra thật, chị em sợ….

Xem thêm: Cách Giải Phương Trình Bậc 2 Hai Ẩn, Hệ Phương Trình Hai Ẩn Là Gì

Mẹ quăng quật lửng câu nói, hai con mắt đã tương đối ươn ướt. Tôi ôm mẹ, thở dài:

- không vấn đề gì rồi nhưng mẹ…

- không sao đề xuất giờ tao mới đề nghị lo đây. Ai nhưng mà biết trước được sau đây sẽ nỗ lực nào?

Tôi thở dài:

- Ai mà cũng tương tự mẹ thì cả nước tổ chức kết hôn không còn à?

- Ai thì kệ ai, mẹ chỉ thân thiện con thôi. Cấp tốc trang điểm vào

- nhưng mà mà bây chừ quán xá bị đóng cửa hết rồi, đi đâu mà gặp mặt mặt? Cũng tinh giảm ra đường, không tụ tập công viên, sân vườn hoa gì hết. – Tôi thắc mắc.

- fan ta cho tận nhà. Không phải lo trườn trắng răng- bà bầu cằn nhằn.

Tôi vạn bất đắc dĩ đành phải làm theo mẹ. Buổi tối, chú ý bàn ăn mẹ sẵn sàng sẵn cũng thịnh soạn còn ngon hơn cả ban sáng, tôi than thở:

- người mẹ thiên vị thế. Phụ nữ đi giải pháp ly về còn nhưng mà không được đối xử giỏi bằng bạn lạ tiếp đây nhà! nhưng mà nhìn mẹ háo hức, tín đồ khác bé tưởng chị em đi xem mắt chứ không phải con!

Vừa xong lời, một chiếc dép chi phí thẳng về phía tôi không thể khách khí. Tôi nhăn nhó xoa đầu. Vừa thời điểm ấy, chuông cửa reo lên. Tôi bước ra mở cổng, đơ mình thấy Đức trước mặt:

- Sao anh lại làm việc đây?

Đức chưa kịp trả lời, chị em đã chạy ra :

- con cháu đến đấy à, vào đây, vào đây đi

Nói rồi bà mẹ tôi háo hức kéo tay Đức vào mặt trong, bỏ lại tôi đứng dại dột mặt ngoài cổng. Tôi phi vào nhà, thấy người mẹ đã ấn Đức ngồi xuống bàn ăn, bố mỉm cười hồ hởi khui nắp chai bia. Tôi ngồi xuống bàn, ngơ ngác hỏi:

- Mẹ, sao lại thế này?

- Sao cùng với trăng cái gì. Bạn ta đến rồi đấy, còn không chào hỏi. Chả tất cả tí thanh lịch nào hết!

- Ý mẹ, anh ấy là đối tượng người sử dụng xem mắt bây giờ của con? – Tôi trố ánh mắt Đức, đáp lại anh chỉ cười:

- Vâng, nếu cô ko chê.

- Tai sao?- Tôi ngơ thật sự

- vày tôi từ thấy mình đầy đủ điều kiện để gia công đối tượng xem mắt của cô.

Tôi yên ổn lặng, chần chừ nói gì tiếp, chỉ thấy tai bản thân nóng dần dần lên. Người mẹ hồ hởi liên tục gắp đồ lấn sâu vào bát của Đức. Bố vui vẻ rót bia, cùng Đức thì thầm Bữa cơm êm ấm tới nút tôi có cảm giác, Đức new là con ruột cúa cha mẹ, còn tôi chỉ là tín đồ đi nạp năng lượng ké. Sau bữa cơm, bà bầu ý tứ xua đuổi tôi và Đức ra phía bên ngoài đi bộ, nói là mang đến tiêu cơm. Tôi và anh thủng thỉnh đi, lúng túng, gượng gạo lần chần nói gì. Một lúc lâu, Đức new hỏi:

- Cô ko thích thủ thỉ với tôi sao?

Tôi gấp lắc đầu:

- không phải, tôi chỉ bất ngờ thôi. Vì sao lại là tôi?

- Tôi nghĩ, chúng ta có duyên. đầy đủ lần tôi với cô gặp mặt mặt, hệt như là sự sắp xếp của số phận. Hơn nữa…Tôi nghĩ, mình thích em!

Tôi đỏ mặt, quay đầu định đi trước, bàn tay to ấm của Đức đang níu tôi lại:

- Em vẫn chưa trả lời, em có chấp nhận hẹn hò cùng với tôi không?

- Tôi… tôi…

Ấp úng mãi ko nói được thành lời, tôi cúi mặt yên ổn lặng. Đức nhảy cười:

- không trả lời, tôi xem là em gật đầu đồng ý nhé!

Nói rồi, anh bất thần cầm đem tay tôi. Tôi luống cuống, muốn giẫy ra, cơ mà Đức đã cầm tay tôi thật chặt. Anh luân phiên tôi lại, quan sát thật sâu vào mắt tôi:

- đến anh cơ hội. Với hãy tin anh. Đồng ý tán tỉnh và hẹn hò với anh, nhé?

Tôi xấu hổ hớt tóc mắt,tránh tầm nhìn từ Đức, chỉ nghe thấy giờ anh cười thật nhẹ, rồi một nụ hôn thiệt nhẹ đụng vào tóc tôi. Sau đó, Đức đưa tôi về. Suốt khoảng đường, anh chỉ dịu dàng đi cạnh tôi. Đến nhà, tôi chui tọt vào phòng, để mặc anh và bố mẹ nói chuyện. Tôi trùm chăn bên trên giường kín mít, mà vẫn cảm thấy nhiệt độ trên khía cạnh của mình rất có thể làm tấm chăn thủng một lỗ. Một thời điểm sau, điện thoại tôi khẽ rung lên “ Chúc em ngủ ngon”. Tôi cố kỉnh điện thoại, đơ mất một lúc new nhắn lạị được nhì chữ “ ngủ ngon”. Nuốm mà suốt đêm ấy, tôi nai lưng trọc mãi….

*

Từ sau hôm đó, Đức hay tranh thủ giữa trưa ship món ăn cho tôi, đêm hôm cũng rẽ qua gặp tôi một lúc. Mỗi lần Đức đến, người mẹ đều cười rất tươi. Công việc của tôi và anh đều bận, nhưng phần đông ngày nào, shop chúng tôi cũng tranh thủ gặp nhau. Loại nắm tay Đức dành cho tôi cũng ngày 1 chặt. Một ngày, trong cơn mưa bất chợt, anh ôm gọn tôi vào lòng rồi thủ thỉ bên tai tôi thật khẽ:

- Anh nghĩ, bên cạnh đó mình yêu thương em mất rồi!

Tôi dụi mặt trong lòng Đức, một thời điểm sau bắt đầu ngẩng lên:

- Em sắp đến đi công tác!

- Đi đâu, lâu không?

- Vào sài Gòn. Theo đoàn tình nguyện.

Vòng tay Đức ôm tôi tự nhiên cứng lại. Một lúc, anh bắt đầu cất lời:

- lúc nào em đi?

- Tuần sau.

Tôi đợi mãi ko thấy Đức trả lời, bèn nói tiếp:

- bạn dân sinh hoạt đó, họ buộc phải chúng em.

- Ừ. Anh biết

Sau câu đó, anh trầm tứ hẳn. Cả buổi tối, anh trong khi chìm vào cân nhắc của riêng mình. Dịp về cho cổng, tôi tưởng anh đang vẫn tĩnh mịch ra về. Mà lại khi tôi vừa kính chào tạm biệt, vòng tay anh bất ngờ siết chặt rước tôi, một nụ hôn thiệt sâu rơi xuống , in lên môi tôi rộp cháy. Thật lâu, anh mới buông tôi ra, khàn giọng:

- Em lưu giữ cẩn thận!

Nói rồi Đức xoay đi, còn tôi đứng lần thần nhìn theo láng anh mệnh chung dần trong ánh sáng của đèn đêm…

Sáng hôm sau, tôi xin ngủ phép tranh thủ download sắm, dọn đồ vật tuần sau còn theo đoàn vào trong TP. Chị em biết chuyện tôi đk vào vai trung phong dịch, ban sơ thì làm phản đối. Nhưng rỉ tai một lúc, người mẹ cũng hiểu. Chỉ là, khía cạnh mẹ bi tráng hơn hẳn. Đức tranh thủ gửi tôi đi chơi nhiều hơn, tận dụng phần nhiều lúc thảnh thơi tạt qua thăm tôi. Tôi trêu anh:

- Anh định đi chơi bù giỏi sao thế, ngày nào cũng phải rẽ qua vị trí em?

Đức vuốt tóc tôi:

- Ừ, anh chỉ tiếc nuối mình chạm chán em muộn quá.

Nói rồi, anh ôm ghì đem tôi vào lòng, vòng tay ấm ôm siết lấy tôi. Tương đối thở anh phả lên trán tôi ngưa ngứa:

- Anh rất mong giữ em lại, tuy vậy anh biết mình ko nên, và cấp thiết làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định yêu cầu thật cẩn trọng và mạnh bạo nhé!

Sống mũi tôi thốt nhiên cay cay, thì ra, có tín đồ ngóng chờ mình, lại có thể vừa hạnh phúc, vừa nhức lòng như thế.

Ngày hôm sau, tôi dậy thiệt sớm. Bố mẹ chở tôi tới căn bệnh viện. Quyên cũng theo tạm biệt. Nó cầm lấy tay tôi, mắt đang hơi ươn ướt

- nhớ về với tao đấy. Có đi thì đi, nhớ nên về trước tháng tía năm sau.

Tôi cười:

- Sao như dạng hình mày đặt deadline cho tao thế?

- Mày không về, ai đỡ đẻ đến tao?

Tôi trố mắt, không tin tưởng hỏi nó:

- thật á? thời gian nào? Mấy tuần rồi?

- new năm tuần thôi.

- Duy biết chưa?

- tất yếu là biết rồi, ngươi là tín đồ thứ nhì tao cung cấp tin đấy.

- Thế khi nào cưới?

- chờ mày về. Mày về khi nào tao cưới khi đó

- Hâm vừa thôi. Tao cũng không biết ở lại đấy mang đến bao giờ. Mày ko thể vì vậy mà bắt Duy hóng chứ.Còn nữa, cha mẹ mày chắc chắn là không đồng ý cái đẳng cấp đấy đâu.

Tôi thì gấp gáp, còn Quyên thì bật cười:

- Đùa đấy. Chiều ni tao cùng với Duy về quê,. Duy đưa cả phụ huynh về đơn vị tao thưa chuyện tín đồ lớn rồi định ngày. Nhưng chắc là đám cưới tao mày ko về được.

Nói xong, nó ôm lấy tôi thiệt chặt:

- Đó là điều tao tiếc nuối nhất. Tao vẫn luôn luôn tưởng tượng ra cảnh mày có tác dụng phù dâu trong ăn hỏi của tao. Nhưng bây giờ, có bạn cần mày hơn tao. Hãy nhớ là giữ gìn sức khỏe, và trở về. Tao muốn mày là người đầu tiên nhìn thấy nhỏ tao được xuất hiện trên đời.

Tôi cay xè mắt, bao lời ao ước nói nghẹn lại địa điểm đầu lưỡi, sau cùng chỉ tất cả hai chữ “nhất định” được thốt ra,cứ lặp đi lặp lại.

Gần mang lại giờ lên xe, tôi buông Quyên ra, định quay sườn lưng đi, tự dưng sau sườn lưng vang báo cáo gọi quen thuộc thuộc:

- Nga! hóng anh đã!

Tôi cù lại.Phía ẩn dưới là Đức, gọn gàng trong cỗ cảnh phục, bên trên tay là bó hoa hồng red color rực được kết thành các hình trái tim. Đức chạy mang đến chỗ tôi, các giọt mồ hôi lấm tấm rịn ra trên trán. Dịp còn biện pháp tôi vài cách chân, anh bất ngờ đột ngột quỳ xuống rồi nhin tôi tha thiết:

- kết giao với anh nhé!

Tôi tưởng ngàng, xung quanh vắng lặng trong chốc lát rồi vỡ vạc òa lên trong những tiếng hò reo:

- Đồng ý đi! Đồng ý đi!

Đức lấy từ vào túi ra một chiếc hộp nhỏ, rồi cẩn trọng mở năp. Bên phía trong là chiếc nhẫn nhỏ xinh, phủ lán đưới anh mặt trời. Anh bảo tôi:

- Anh biết, như thế nào rất đường tự dưng và gấp gáp với em. Nhưng gồm một điều anh ao ước em biết, anh yêu am, và hy vọng mình trở thành 1 phần trong cuộc sống đời thường của em. Thời gian chúng ta bên nhau chưa lâu, tuy vậy anh biết cứng cáp chắn, em là tín đồ mà anh hy vọng đi cùng giữa những năm mon phía trước. Làm vợ anh nhé, được không em?

Tôi chú ý Đức, rồi nhìn tía mẹ, nhìn Quyên. Đáp lại phần lớn là những hai con mắt rung rung và những cái gật đầu. Tôi hỏi lại Đức:

- Anh không sợ mình gấp gáp quá sao? Không hại sẽ hối hận hận về sau?

- tất cả một điều anh hối hận hận, đó là chạm mặt em vượt trễ. Có thể anh không hoàn hảo và tuyệt vời nhất được như em muốn, nhưng bao gồm một điều anh chắc chắn rằng mình làm cho được, là yêu thương em, và ở ở bên cạnh em khi em cần, là nơi dựa cho em khi em mệt mỏi mỏi.

Tôi nhảy khóc, nước mắt lăn lâu năm trên má, bàn tay run run chìa ra phía trước. Đức mỉm cười, lồng cái nhẫn vào ngón tay tôi rồi ôm tôi thật chặt:

- Đi nhé, rồi về cùng với anh. Mặc dầu có thế nào đi nữa, hãy luôn nhớ, luôn có anh phía sau đợi đợi…

Bạn vừa lắng tai phần 2 và cũng là phần cuối của truyện ngắn Anh chưa phải người duy nhất nên em của người sáng tác Nguyễn Thị Loan. Truyện ngắn này, tác giả Nguyễn Thị Loan cùng Blog Radio mong muốn dành tặng kèm đến lực lượng y bác bỏ sĩ, những tình nguyện viên, nhân viên y tế sẽ tham gia chống dịch ở con đường đầu. Xin rất cảm ơn lực lượng tuyến đầu đã hiến đâng sức mình, góp phần bảo đảm an toàn bình lặng cho những nhà. ý muốn rằng gia đình có thành viên, con em của mình mình vẫn tham gia chống dịch, hãy luôn là hậu phương bền vững và kiên cố để những người dân đang làm nhiệm vụ hoàn toàn có thể yên tâm công tác và sớm đầy lùi dịch bệnh, bình an trở về cùng với gia đình.

Các thính trả yêu Blog Radio thân mến, bọn họ hãy bên nhau gửi lời cồn viên tới những người đang tích cực tham gia kháng dịch ở tuyến đầu nhé.

Xem thêm: Cách Đánh Cảm Bằng Bạc Hiệu Quả, Cách Đánh Gió Bằng Dây Chuyền Bạc Hiệu Quả

Chương trình được thực hiện bởi Hằng Nga, thi công Hương Giang, với việc thể hiện của các giọng đọc Bạch Dương và chiến thắng Leo. Blog Radio được update hàng tuần trên website giaimaivang.vn với kênh youtube Blog Radio. Cảm ơn bạn đã niềm nở theo dõi, xin tạm biệt với hẹn chạm chán lại.